Bài viết

Câu chuyện Thời Hoa Lửa-Phạm Thanh Vân-: Ấp Lương Phú A, Xã Lương Hòa Lạc, Tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp10/05/2026Trần Tấn Phát (: Ấp Lương Phú A, Xã Lương Hòa Lạc, Tỉnh Đồng Tháp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Phạm Thanh Vân

Năm sinh: 1969

Địa chỉ: Ấp Lương Phú A, Xã Lương Hòa Lạc, Tỉnh Đồng Tháp

Trong những buổi chiều muộn, tôi thường ngồi nghe Bác Ba kể về thời trai trẻ. Ánh mắt bác xa xăm khi nhắc về năm 1988, cái thời hai mươi, bừng sức sống nhưng cũng đầy biến động của “thời hoa lửa”. Khi lệnh điều động khám nghĩa vụ quân sự vang lên, bác lên đường với một tâm thế sẵn sàng cống hiến, bỏ lại sau lưng gia đình và quê hương.

Hành trang của Bác Ba không cầu kỳ, nặng nề, nó là một ý chí kiên cường và tinh thần yêu nước bất khuất. Ba tháng quân trường tại Quân đoàn 2, binh chủng tăng thiết giáp ở Thủ Đức là những ngày “lửa thử vàng”. Giữa cái nắng gay gắt đặc trưng của miền Đông Nam Bộ, bác và đồng đội không chỉ rèn luyện kỹ năng mà còn phải tự lực cánh sinh. Đất nước thời kì đó còn nghèo, hình ảnh những chú bộ đội tranh thủ giờ nghỉ để trồng rau, nuôi cá đã trở thành ký ức không thể nào quên trong lòng của Bác Ba. Những thử thách thực sự chỉ bắt đầu khi bác nhận lệnh hành quân sang trợ giúp nước bạn Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng Pol Pot. Đó là những tháng ngày sống giữa cái ngàn sâu thẳm, nơi lằn ranh giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi tóc. Bác kể những đêm dài thao thức vì tiếng muỗi, vắt cắn rát da thịt, về những bữa cơm chỉ có măng đắng và muối trắng, về những cơn sốt rét rừng hành hạ trong cơn bão thiếu thuốc men. Giữa tiếng bom, gầm, đạn xé không trung và hiểm họa từ những bãi mìn ẩn hiện, tình đồng chí là điểm tựa duy nhất giúp bà và các người lính đứng vững.

Ngày nhận lệnh rút quân về nước, lòng bác vỡ òa một niềm vui khó tả. Nhìn lại chặng đường đã qua, dù đầy rẫy gian khó và mất mát, bác Ba vẫn nở nụ cười tự hào: “Bác đã hoàn thành trách nhiệm của một người con đất Việt”. Nghe câu chuyện của Bác, tôi càng thêm trân trọng giá trị của hoà bình, nó còn chảy trong trái tim tôi một bầu ấm của “thời hoa lửa” đã qua, là sự ngưỡng mộ và biết ơn sâu sắc đến các bậc cha ông.

Những người như bác Ba đã dùng thanh xuân của mình để viết nên những trang sử vẻ vang, một sự cống góp thầm lặng nhưng vĩ đại cho Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế cao cả. Đó sẽ mãi là kim chỉ nam nhắc nhở tôi không được phép sống hoài, sống phí. Tôi sẽ mang theo ký ức của bác Ba như một hành trang quý giá để tự tin viết tiếp những chương mới cho một Việt Nam hoà bình, rực rỡ.

*****

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn