Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: PHẠM VĂN TÁM – NGƯỜI ANH CẢ QUA HAI THẾ KỶ KHÓI LỬA

Sinh năm 1936, ông Phạm Văn Tám thuộc lứa thanh niên bước vào tuổi đôi mươi đúng thời điểm đất nước đang dồn sức cho những trận chiến quyết định. Ở cái tuổi thanh xuân rực cháy lý tưởng, ông đã rời quê hương để dấn thân vào nơi khói lửa, viết nên một bản hùng ca về sự kiên trung và lòng quả cảm của một thế hệ anh hùng.

Thanh Hóa12/04/2026Cô giáo Lê Thị Lan Anh (Chi đoàn trường THCS Xuân Thiên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1936, ông Phạm Văn Tám thuộc lứa thanh niên bước vào tuổi đôi mươi đúng thời điểm đất nước đang dồn sức cho những trận chiến quyết định. Ở cái tuổi thanh xuân rực cháy lý tưởng, ông đã rời quê hương để dấn thân vào nơi khói lửa, viết nên một bản hùng ca về sự kiên trung và lòng quả cảm của một thế hệ anh hùng.

Năm 1954, khi chàng trai trẻ Phạm Văn Tám vừa tròn 18 tuổi, đất nước đang trong những ngày tháng lịch sử của chiến dịch Điện Biên Phủ. Với thế hệ sinh năm 1936 của ông, "thời hoa lửa" bắt đầu bằng tinh thần quyết chiến quyết thắng của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ông chính là lớp người kế cận, mang theo bản lĩnh của những ngày đầu xây dựng hòa bình ở miền Bắc để tiếp tục bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy cam go.

Ký ức của ông Tám gắn liền với những năm tháng bám trụ tại các trọng điểm đánh phá ác liệt dọc tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Với vai trò của một người "anh cả" dày dạn kinh nghiệm, ông không chỉ trực tiếp tham gia mở đường, san lấp hố bom dưới làn mưa đạn mà còn là điểm tựa tinh thần cho lứa đàn em thanh niên xung phong "ba sẵn sàng".

Ông thường kể về những đêm trắng dưới ánh pháo sáng, những lúc tay bám chặt cán xẻng để san đường cho kịp đoàn xe vào Nam trước lúc bình minh. Trong gian khổ của rừng thiêng nước độc, giữa những cơn sốt rét rừng hành hạ, chính sự điềm tĩnh và ý chí sắt đá của ông đã giúp đơn vị vượt qua lằn ranh sinh tử. Với ông, mỗi chuyến xe vượt trọng điểm an toàn không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ, mà là cả một lời thề sắt đá với Tổ quốc.

Trở về sau chiến tranh với những vết thương và ký ức vô giá, ông Phạm Văn Tám vẫn giữ vững phẩm chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Trong cuộc sống đời thường tại địa phương, ông là tấm gương sáng về sự cần cù và lòng nhân ái.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn