CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – PHAN ĐÌNH GIÓT
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – PHAN ĐÌNH GIÓT
Đêm đông năm 1954, núi rừng Tây Bắc chìm trong cái lạnh cắt da. Trên chiến trường ác liệt của Chiến dịch Điện Biên Phủ, tiếng súng nổ dồn dập, ánh pháo sáng xé toạc bầu trời đen kịt. Giữa khói lửa mịt mù ấy, Phan Đình Giót cùng đồng đội nhận lệnh tấn công vào cứ điểm của địch.
Con đường tiến lên không hề dễ dàng. Địch bố trí hỏa lực dày đặc, đặc biệt là một lô cốt với khẩu súng máy bắn ra từng loạt đạn dữ dội, chặn đứng mọi đợt xung phong. Nhiều chiến sĩ đã ngã xuống khi chưa kịp tiến gần mục tiêu. Không khí trở nên căng thẳng, mỗi bước tiến đều phải trả giá bằng máu.
Phan Đình Giót lao lên phía trước, mang theo quyết tâm phá bằng được hỏa điểm nguy hiểm ấy. Anh ném lựu đạn, bắn trả quyết liệt, nhưng khẩu súng máy vẫn không ngừng gầm lên. Đạn xé gió, đất đá văng tung tóe. Trong lúc xung phong, anh bị thương nặng, nhưng vẫn không lùi lại.
Nhìn thấy đồng đội đang bị chặn lại, nếu không tiêu diệt được lô cốt, cả đơn vị sẽ không thể tiến lên, anh đã đưa ra một quyết định không ai ngờ tới. Anh dồn hết sức lực còn lại, lao thẳng về phía lỗ châu mai – nơi khẩu súng máy đang nhả đạn liên hồi.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh lấy chính thân mình che kín lỗ châu mai. Tiếng súng đột ngột im bặt.
Đồng đội phía sau sững lại trong giây lát, rồi ào lên như một cơn sóng, vượt qua tuyến phòng thủ, giành chiến thắng. Phan Đình Giót đã ngã xuống, nhưng hành động của anh đã mở đường cho chiến thắng vẻ vang của quân ta.
Câu chuyện của anh trở thành biểu tượng bất tử của “thời hoa lửa” – nơi con người sẵn sàng hy sinh tất cả vì Tổ quốc.



