CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (PHẦN II): KÝ ỨC DƯỚI RỄ CÂY TẬP CỔ
Sau đêm dầm mình dưới dòng nước xiết ngầm Ta Lê để làm cọc tiêu sống chỉ đường cho 40 chiếc xe tải qua trọng điểm, bà Nguyễn Thị Kim Thoa được đồng đội khiêng về Trạm phẫu thuật dã chiến C4 nằm sâu trong hang đá.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (PHẦN II): KÝ ỨC DƯỚI RỄ CÂY TẬP CỔ
Sau đêm dầm mình dưới dòng nước xiết ngầm Ta Lê để làm cọc tiêu sống chỉ đường cho 40 chiếc xe tải qua trọng điểm, bà Nguyễn Thị Kim Thoa được đồng đội khiêng về Trạm phẫu thuật dã chiến C4 nằm sâu trong hang đá.
Khi bác sĩ quân y cắt bỏ lớp áo trấn thủ đẫm máu và sình lầy dính chặt vào vết thương trên vai chị, ai nấy đều lặng người. Vết mảnh bom căm sâu vào thịt đã bắt đầu sưng tấy, kết hợp với cơn sốt rét rừng hành hạ khiến thân hình cô gái 19 tuổi co quắp lại. Trong hang đá tăm tối, chỉ có ánh đèn măng-sông tù mù và mùi thuốc sát trùng hắc nồng.
Không có đủ thuốc tê, bác sĩ nhìn chị ái ngại. Chị Thoa mỉm cười yếu ớt, môi khô nứt nẻ:
– Bác sĩ cứ gắp ra đi. Đồng đội em còn gục ngã ngay trên mặt đường được, em chịu được mà...
Chị cắn chặt chiếc gạc gạc gạc trong miệng, hai tay bấu chặt vào mép cáng gỗ. Mỗi nhát kẹp gắp mảnh kim loại sắc nhọn ra khỏi vai là một lần mồ hôi vỡ ra như tắm. Để quên đi cơn đau xé thịt, chị nhắm mắt lại, trong đầu vang lên tiếng hát của tiểu đội mỗi lần thông đường xong: "Đường lớn đã mở, đi tới tương lai...".
Sau ba ngày hôn mê chập chờn, chị Thoa tỉnh dậy. Lời đầu tiên chị hỏi không phải là vết thương của mình, mà là:
– Ngầm Ta Lê đêm qua xe có qua được không? Các em Tiểu đội 2 đã quy tập xong chưa?
Người y tá trẻ chỉ biết ôm lấy chị mà khóc. Hai người bạn thân cùng lứa tuổi mười tám của chị – người cùng chia nhau củ sắn lùi, người cùng gội đầu bằng nước suối phèn dưới ánh trăng – đã mãi mãi nằm lại bên vách đá Hang Tám Cô, thịt xương hòa vào đất mẹ.
Lao vào cuộc chiến với tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", chị Thoa lại nén đau thương, giấu đi vết thương chưa lành hẳn để trở lại mặt đường. Suốt những năm tháng gian khổ đó, mái tóc dài thời con gái của chị cứ thưa dần vì bom napan và nước suối độc. Nhưng chưa một lần chị hay đồng đội có ý nghĩ lùi bước.
Năm 2018 – Trở lại tuyến đường xưa
Nửa thế kỷ trôi qua, con đường 20 Quyết thắng năm xưa nay đã phủ một màu xanh bạt ngàn của rừng đại ngàn. Bà Nguyễn Thị Kim Thoa, nay đã là một bà lão tóc bạc phơ, bước từng bước chậm rãi lên những bậc đá dẫn vào Hang Tám Cô.
Bàn tay gầy guộc, chằng chịt vết sẹo của trận bom năm 1968 run rẩy vuốt nhẹ lên vách đá lạnh. Bà đặt xuống dốc đèo một chùm hoa chuối rừng đỏ thắm – loài hoa duy nhất nở rực giữa bom đạn thời ấy.
“Các em ơi, chị Thoa về thăm các em đây…” – tiếng bà nghẹn ngào hòa vào tiếng gió ngàn reo.
Trường Sơn hôm nay đã bình yên, tiếng gầm rú của máy bay đạn xới năm xưa đã nhường chỗ cho tiếng chim hót và tiếng rì rào của đại ngàn. Nhưng đối với nhân chứng lịch sử Nguyễn Thị Kim Thoa và thế hệ thanh niên xung phong ngày ấy, ngọn lửa của tuổi trẻ, của tình đồng chí và tình yêu Tổ quốc vẫn cháy mãi – một ngọn hoa lửa khô
ng bao giờ tàn.



