Câu chuyện thời hoa lửa-Phan Văn Hòa-Ấp Đăng Phong
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Phan Văn Hòa
Năm sinh: 12 tháng 10 năm 1955
Địa chỉ: Ấp Đăng Phong, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Một buổi tối mất điện, cả nhà em ngồi quây quần bên ngọn đèn dầu. Trong không gian yên tĩnh, ông nội bắt đầu kể về những năm tháng kháng chiến của mình. Giọng ông chậm rãi nhưng ẩn chứa bao nỗi niềm khiến em lặng đi.
Ông nói ngày ấy ông mới mười tám tuổi, rời quê hương lên đường nhập ngũ. Những ngày hành quân gian khổ, uống nước suối rồi lại tiếp tục đi. Đêm dài lạnh lẽo, cả đơn vị nằm giữa rừng sâu, tai luôn lắng nghe từng tiếng động vì sợ máy bay địch bất ngờ ập tới.
Ông nhớ nhất là một lần vận chuyển đạn ra tiền tuyến. Khi gần đến nơi thì bom địch bất ngờ dội xuống. Đất tung lên mù mịt và tiếng nổ vang trời. Người bạn thân của ông đã không may bị thương rất nặng. Dù đau đớn, anh vẫn nắm tay ông nói: “Phải đưa hàng tới, đừng bỏ dở”. Rồi anh im đi. Ông nghẹn ngào khi nhắc lại, đôi mắt đỏ hoe.
Kể đến đây, ông im lặng một lúc lâu. Em nhìn ông thấy rõ từng nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng như chứa đựng cả một thời hoa lửa đầy hi sinh và mất mát. Nhờ những con người như ông và đồng đội, đất nước mới có được sự hòa bình như hôm nay.
Em hiểu rằng mình cần sống có trách nhiệm hơn. Câu chuyện của ông không chỉ là những kỷ niệm mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải sống xứng đáng hơn. Là một học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường, em sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện bản thân để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Bottom of Form



