Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Phan Văn Hùng - Ấp Lương Phú B, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp09/05/2026Nguyễn Nam Thuận3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Phan Văn Hùng

Năm sinh: 1950

Địa chỉ: Ấp Lương Phú B, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp

Mỗi lần nhìn lên tấm huân chương gỉ sét trên tường, nội tôi lại trầm ngâm. Với tôi, nội không chỉ là người ông hiền hậu, mà là một nhân chứng sống của "thời hoa lửa" hào hùng. Nội kể, năm 20 tuổi, tạm biệt làng quê, nội khoác ba lô lên đường chiến đấu.

Đó là những ngày tháng "bom cày đạn xới", cơm nắm muối vừng, sốt rét rừng hành hạ nhưng tinh thần người lính vẫn rực lửa. Nội nhớ nhất người đồng đội cùng tiểu đội đã hy sinh ngay trước mắt nội trong một trận càn ác liệt. Khi đồng đội nằm xuống, nội nén đau thương, tiếp tục cầm súng vì biết rằng lùi bước là mất nước.

Chiến tranh lùi xa, nội trở về với những vết sẹo trên mình, đôi khi đau nhức mỗi khi trái gió trở trời. Câu chuyện "thời hoa lửa" của nội không có hào quang, chỉ có máu và nước mắt, nhưng đó là khúc ca bất tử về lòng yêu nước.

Nghe câu chuyện của nội, tôi càng trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay. Thế hệ ông cha đã hiến dâng tuổi thanh xuân để thế hệ chúng tôi được sống, học tập trong bầu trời xanh không tiếng bom. Lòng yêu đất nước của nội mãi là ngọn lửa ấm áp soi sáng con đường tôi đi.

***********************

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Văn An

Năm sinh: 1950

Địa chỉ: Ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp.

Những buổi tối yên tĩnh, khi cả gia đình tôi quây quần bên nhau, khi ấy tôi sẽ nghe được ông bà kể về ngày xưa đi kháng chiến đầy gian khổ của ông bà.

Ông tôi từng là một người lính trẻ rời quê nhà khi mới mười tám mười mươi. Ông đã kể rằng những ngày hành quân vô cùng vất vả, phải băng rừng lội suối, ngủ trong những căn hầm tạm bợ, có khi cả ngày chỉ có vài cơm nắm với muối để ăn, nhưng ai cũng cố gắng chịu đựng vì thời chiến tranh. Bom đạn rình rập, đồng đội kề vai sát cánh của ông đã nhiều người ngã xuống đã để lại trong ông những nỗi nhớ và niềm tiếc thương sâu sắc. Ở hậu phương, bà tôi cũng trải qua những tháng ngày không kém phần gian nan, vất vả. Bà vừa làm ruộng vừa tham gia tiếp tế lương thực cho các chú bộ đội. Những đêm dài nghe tiếng máy bay gầm rú, bà chỉ biết cầu mong cho mọi người được bình an. Dù cuộc sống thiếu thốn, bà vẫn luôn giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Sau khi nghe những câu chuyện ấy, tôi cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Tôi đã suy nghĩ và hiểu được rằng cuộc sống bình yên như ngày hôm nay là kết quả của biết bao sự hy sinh to lớn để bảo vệ nước nhà của thế hệ đi trước.

Qua những lời kể của ông bà không chỉ giúp tôi hiểu hơn về quá khứ mà còn nhắc nhở tôi phải biết trân trọng hiện tại. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống có trách nhiệm hơn để xứng đáng với những công lao to lớn của ông bà và những chiến sĩ dũng cảm đã hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn