Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - PHÍ VĂN HÙNG

Bắc Ninh05/06/2026PHÍ THỊ NGUYỆT (Mầm non Tân Liễu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - PHÍ VĂN HÙNG
“Mọi người kể những câu chuyện xưaĐã trở thành huyền thoạiVà viết nên bao bài ca để ngàn năm hát mãi…”Trong cuộc sống hôm nay, khi đất nước đã hòa bình và phát triển, tiếng bom đạn chiến tranh dường như chỉ còn vang lên trong những trang sách lịch sử, trong những câu chuyện kể của các nhân chứng sống hay trong những thước phim tư liệu đã nhuốm màu thời gian. Tuy nhiên, có những năm tháng tuy đã lùi xa nhưng chưa bao giờ phai nhạt trong ký ức của dân tộc Việt Nam. Đó là những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, nơi biết bao thế hệ cha anh đã hy sinh tuổi trẻ, thậm chí cả cuộc đời mình để bảo vệ độc lập và tự do cho Tổ quốc.Trong một lần được gặp gỡ và trò chuyện với ông Phí Văn Hùng, một cựu chiến binh từng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tôi đã có cơ hội được lắng nghe những câu chuyện chân thực về một thời “hoa lửa” đầy gian khổ nhưng vô cùng anh dũng của dân tộc.Nhìn ông hôm nay với dáng vẻ giản dị, hiền hậu và mái tóc đã bạc theo năm tháng, ít ai có thể hình dung rằng phía sau đó là cả một quãng đời tuổi trẻ gắn liền với chiến trường, với bom đạn và những tháng ngày chiến đấu đầy gian khổ. Khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, giọng ông trầm xuống nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tự hào.Ông kể rằng trong những năm kháng chiến chống Mỹ, đặc biệt là giai đoạn từ 1954 đến 1975, đất nước ta phải trải qua vô vàn khó khăn, thử thách. Ở khắp các chiến trường, tiếng bom rơi, đạn nổ vang lên không ngớt. Những chiếc máy bay của kẻ thù gầm rú trên bầu trời, những trận càn quét liên tiếp diễn ra. Cuộc sống của những người lính nơi chiến trường vô cùng khắc nghiệt. Họ phải hành quân xuyên rừng, băng qua suối sâu, ngủ trong những căn hầm nhỏ, ăn uống thiếu thốn và luôn trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu.Nhưng trong hoàn cảnh gian khổ ấy, điều khiến ông nhớ nhất chính là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính trẻ khi ấy đều mang trong mình một lý tưởng chung: chiến đấu vì độc lập của Tổ quốc, vì hòa bình của đất nước. Họ cùng nhau chia sẻ từng miếng lương khô, từng ngụm nước, cùng nhau vượt qua những thời khắc hiểm nguy nhất của chiến tranh.Tuy nhiên, chiến tranh cũng để lại nhiều mất mát. Có những người đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi lần nhắc đến họ, ông đều lặng đi trong giây lát. Ông nói rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ cha anh.Trong căn nhà của ông, có một kỷ vật mà ông luôn trân trọng giữ gìn suốt nhiều năm qua. Đó là Huân chương Kháng chiến hạng Ba do Chủ tịch nước Trường Chinh ký tặng để ghi nhận những đóng góp của ông trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Tấm huân chương được đặt trang trọng trong khung kính, bên cạnh là tấm giấy chứng nhận đã ngả màu theo thời gian.Khi nhìn vào tấm huân chương ấy, ông kể lại câu chuyện với giọng nói chậm rãi nhưng đầy tự hào. Ông nói rằng đó là phần thưởng cao quý mà Đảng và Nhà nước dành cho những đóng góp của ông trong những năm tháng chiến đấu vì Tổ quốc. Nhưng đối với ông, tấm huân chương ấy không chỉ là niềm vinh dự của riêng mình.Ông xúc động chia sẻ:“Tấm huân chương này không chỉ là của riêng tôi. Nó còn là của những người đồng đội đã cùng tôi chiến đấu năm xưa. Có những người đã hy sinh và không còn trở về nữa. Mỗi lần nhìn vào tấm huân chương, tôi lại nhớ đến họ và nhớ đến những năm tháng chúng tôi đã cùng nhau chiến đấu vì đất nước.”Khi nghe ông kể, tôi cảm nhận rõ niềm tự hào nhưng cũng đầy xúc động trong từng lời nói của ông. Phía sau tấm huân chương giản dị ấy không chỉ là một phần thưởng cao quý mà còn là cả một chặng đường dài của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần yêu nước của thế hệ cha anh.Ông cũng chia sẻ rằng điều khiến ông hạnh phúc nhất hôm nay chính là được nhìn thấy đất nước hòa bình, phát triển, trẻ em được đến trường học tập, người dân được sống trong cuộc sống ổn định. Đó chính là điều mà những người lính năm xưa luôn mong ước và đã sẵn sàng hy sinh để giành lấy.Trước khi kết thúc câu chuyện, ông nhẹ nhàng nhắn nhủ:“Các cháu sinh ra trong hòa bình là điều rất may mắn. Hòa bình hôm nay phải đánh đổi bằng rất nhiều hy sinh của các thế hệ đi trước. Vì vậy hãy luôn trân trọng cuộc sống hiện tại, cố gắng học tập, làm việc tốt để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.”Những lời nói giản dị ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng xúc động. Qua câu chuyện của ông Phí Văn Hùng, tôi hiểu hơn về những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng anh dũng của dân tộc Việt Nam. Tôi càng nhận ra rằng hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay là thành quả vô cùng quý giá, được đánh đổi bằng sự hy sinh to lớn của biết bao người.Những câu chuyện về “thời hoa lửa” ấy không chỉ là ký ức của quá khứ mà còn là bài học quý giá cho thế hệ hôm nay và mai sau. Đó là lời nhắc nhở để mỗi người trẻ luôn biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ lịch sử và tiếp nối những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ cha anh đã dày công vun đắp.Bởi lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách, mà còn sống động trong ký ức của những người đã từng đi qua chiến tranh – những nhân chứng sống của một thời “hoa lửa” không thể nào quên.Và với vai trò là một giáo viên mầm non, tôi xin hứa sẽ tiếp tục kể lại những câu chuyện ấy, để thế hệ mầm non hôm nay lớn lên trong hòa bình nhưng không quên quá khứ, sống có trách nhiệm và biết trân trọng giá trị của độc lập, tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn