Câu chuyện thời hoa lửa - Phù Văn Bình - Ấp Lương Phú A, xã Lương Hòa Lạc, Tỉnh Đồng Tháp.
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Phù Văn Bình
Năm sinh: 1967
Địa chỉ: Ấp Lương Phú A, xã Lương Hòa Lạc, Tỉnh Đồng Tháp.
Trong những buổi chiều tà, ông ngoại tôi thường ngồi trước sân nhà trầm tư nhìn về phía xa xôi và kể cho tôi nghe về những tháng năm kháng chiến chống Mỹ hào hùng, nhưng cũng đầy gian khổ và khốc liệt. Câu chuyện của ông không có những trang sử hào nhoáng mà là những mảnh ghép ký ức về tình đồng đội, đồng chí, về những bữa cơm độn sắn giữa rừng sâu.
Ông nhập ngũ năm 18 tuổi, nơi xa quê hương của mình để theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Ký ức đậm sâu nhất của ông là những đêm hành quân qua đèo cao, suối sâu dưới mưa bom bão đạn, hay những lần nhường nhau từng ngụm nước mát. Có một lần đơn vị của ông bị giặc bao vây, thiếu lương thực, đồng đội phải chia nhau từng củ sắn, lá rau rừng. Thế nhưng không một câu than vãn hay có ý định lùi bước, nụ cười vẫn còn nở trên môi, khuôn mặt đen nhẻm vì khói súng.
Sau khi nghe ông kể, tôi mới hiểu hơn về sự khốc liệt của chiến tranh và sự hy sinh to lớn của thế hệ đi trước. Tôi nhận ra rằng, hòa bình của ngày hôm nay không tự nhiên mà có, nó được đổi bằng mồ hôi, xương máu và tuổi xuân của những người lính như ông tôi. Cảm xúc của tôi đan xen giữa sự ngưỡng mộ, biết ơn sâu sắc và niềm tự hào.
Các câu chuyện ông kể giống như lịch sử sống động, nhắc nhở tôi về trách nhiệm của thế hệ trẻ. Tôi đã tự nhủ với lòng mình phải chăm ngoan, học giỏi, nghe lời và làm một công dân tốt.


