Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa qua lời kể của một nhân chứng lịch sử

Bắc Ninh02/07/2026Nguyễn Đức Mạnh (Đoàn thanh niên Công an tỉnh Bắc Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện thời hoa lửa qua lời kể của một nhân chứng lịch sử

Có những bài học lịch sử được học qua sách vở, nhưng cũng có những bài học được truyền lại bằng chính ký ức của những con người đã đi qua chiến tranh. Trong chương trình "Câu chuyện thời hoa lửa" do Đoàn Thanh niên tổ chức, tôi có cơ hội được lắng nghe câu chuyện của một nhân chứng lịch sử. Đó là trải nghiệm khiến tôi xúc động và giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về giá trị của hòa bình hôm nay.

Bác kể rằng khi còn rất trẻ, cũng ở độ tuổi như chúng tôi bây giờ, bác đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Rời xa gia đình, rời xa mái trường và những ước mơ còn dang dở, bác cùng đồng đội hành quân qua nhiều cánh rừng, nhiều chiến trường ác liệt. Những ngày thiếu lương thực, thiếu thuốc men, phải ngủ giữa rừng sâu hay hành quân dưới mưa bom bão đạn đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên.

Có một câu chuyện khiến cả hội trường lặng đi. Bác kể về những người đồng đội đã cùng nhau chia từng ngụm nước, từng nắm cơm trong những ngày gian khó. Có người vừa hôm trước còn cười nói, động viên đồng đội, hôm sau đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến. Mỗi lần nhắc đến những người đã ngã xuống, giọng bác chùng lại, đôi mắt ánh lên niềm thương nhớ. Dù chiến tranh đã lùi xa hàng chục năm, ký ức về đồng đội vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người lính.

Điều khiến tôi khâm phục nhất là khi được hỏi liệu có hối tiếc vì đã dành cả tuổi trẻ cho chiến tranh, bác chỉ mỉm cười và nói: "Nếu được lựa chọn lại, bác vẫn sẽ lên đường. Vì khi Tổ quốc cần thì người trẻ không thể đứng ngoài." Câu nói giản dị nhưng chứa đựng lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh cao cả của một thế hệ đã đặt lợi ích của dân tộc lên trên hạnh phúc cá nhân.

Lắng nghe câu chuyện ấy, tôi nhận ra rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của các thế hệ cha anh. Chúng tôi được học tập trong những ngôi trường khang trang, được sống trong một đất nước hòa bình và phát triển chính là nhờ những con người đã không tiếc tuổi xuân để bảo vệ độc lập, tự do.

Là một đoàn viên thanh niên, tôi hiểu rằng cách thiết thực nhất để tri ân các thế hệ đi trước không chỉ là ghi nhớ lịch sử mà còn là sống có trách nhiệm, học tập tốt, rèn luyện bản thân, tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. Mỗi việc làm tốt hôm nay chính là sự tiếp nối xứng đáng đối với tinh thần cống hiến của thế hệ "thời hoa lửa".

Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng câu chuyện của bác vẫn còn đọng mãi trong tâm trí tôi. Đó không chỉ là câu chuyện về chiến tranh, mà còn là câu chuyện về lòng yêu nước, về ý chí kiên cường và về khát vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam. Tôi tin rằng ngọn lửa ấy sẽ luôn được thế hệ trẻ hôm nay gìn giữ và lan tỏa, để lịch sử không chỉ được nhớ đến bằng những trang sách mà còn bằng những hành động đẹp trong cuộc sống hằng ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa qua lời kể của một nhân chứng lịch sử | Câu chuyện thời hoa lửa