Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa – Sự hy sinh thầm lặng của thế hệ Cựu Thanh niên xung phong.

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bằng máu và hoa, bằng những cuộc chia ly đầy nước mắt và cả những lời thề quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Trong dòng chảy hào hùng ấy, có một lực lượng mà mỗi khi nhắc đến, lòng ta lại bồi hồi xúc động trước sự trẻ trung, lạc quan và hy sinh vô bờ bến: đó là những **Cựu Thanh niên xung phong. Họ chính là những "đóa hoa trên tuyến lửa", những người đã dùng đôi bàn tay và khối óc để nối liền mạch máu giao thông của dân tộc trong những năm tháng chiến tranh á

Gia Lai05/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức của những người cựu Thanh niên xung phong (TNXP) không bắt đầu bằng những huân chương rực rỡ, mà bắt đầu từ tiếng cuốc xẻng phá đá mở đường, từ những đêm trắng canh trực bên hố bom. Khi Tổ quốc cần, họ lên đường với hành trang chỉ là chiếc ba lô sờn cũ, chiếc mũ tai bèo và một trái tim rực cháy khát vọng tự do. Thế hệ ấy, có những cô gái, chàng trai tuổi đời mới chỉ mười tám, đôi mươi, gác lại bút nghiên, gác lại những ước mơ riêng tư để dấn thân vào nơi "tọa độ chết".

Làm sao ta có thể quên được những địa danh đã đi vào huyền thoại như Ngã ba Đồng Lộc, Truông Bồn hay đường 20 Quyết Thắng? Đó là nơi kẻ thù trút xuống hàng vạn tấn bom đạn hòng cắt đứt sự chi viện cho miền Nam ruột thịt. Nhưng giữa làn mưa bom bão đạn ấy, những người TNXP vẫn hiên ngang đứng vững. Với khẩu hiệu "Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc", họ đã làm nên những điều phi thường. Có những đêm tối trời, mây mù che lối, các chị đã không ngần ngại mặc áo trắng, đứng làm "cọc tiêu sống" giữa bạt ngàn bom nổ chậm để dẫn lối cho đoàn xe ra tiền tuyến. Sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng nụ cười của họ vẫn rạng rỡ, tiếng hát vẫn át tiếng bom.

Sức mạnh nào đã giúp họ vượt qua những cơn sốt rét rừng ngắt quãng, vượt qua cái đói, cái rét và sự tàn khốc của chiến tranh? Đó chính là tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng. Ký ức hào hùng ấy còn là những bát cơm sẻ nửa, là những lá thư tay viết vội dưới ánh đèn dầu, là lời hứa "ngày chiến thắng sẽ trở về thăm quê". Sự hy sinh của mười cô gái ngã ba Đồng Lộc hay những anh hùng liệt sĩ TNXP khác không chỉ là sự mất mát, mà đã hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn cỏ, để con đường trường chinh của dân tộc không bao giờ đứt đoạn.

Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, những chàng trai, cô gái năm xưa giờ đã thành những cựu chiến binh, những người ông, người bà mái đầu bạc trắng. Có người trở về với thương tật trên mình, có người mang trong mình nỗi đau chất độc da cam, nhưng trong đôi mắt họ vẫn vẹn nguyên niềm tự hào về một thời oanh liệt. Họ tiếp tục đóng góp cho quê hương bằng tinh thần "trẻ xông pha, già mẫu mực", là nhân chứng sống để giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước và ý chí tự lực tự cường.

Khép lại những trang sử vàng của thế hệ cha anh, chúng ta — những người trẻ hôm nay — không khỏi tự hào và biết ơn sâu sắc. Câu chuyện về những cựu TNXP sẽ mãi là khúc tráng ca bất tử, nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình không tự dưng mà có, nó được đổi bằng cả mùa xuân và tuổi trẻ của một thế hệ đi trước. Xin cúi đầu trước những người anh hùng đã dâng hiến tuổi thanh xuân cho sự trường tồn của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn