🔥 CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA TẠ QUANG BỬU – NHÀ KHOA HỌC TRÊN NHỮNG MẶT TRẬN ĐẶC BIỆT
Tạ Quang Bửu là nhà khoa học, nhà giáo và cán bộ có nhiều đóng góp cho đất nước. Ông từng giữ trọng trách trong lĩnh vực quốc phòng, tham gia Hội nghị Giơnevơ năm 1954 và sau đó có nhiều đóng góp cho giáo dục, khoa học Việt Nam. Câu chuyện về ông nhắc thế hệ trẻ hôm nay rằng tri thức, khoa học và năng lực chuyên môn cũng là những cách thiết thực để cống hiến cho quê hương, đất nước.
Có những người bước vào lịch sử từ chiến trường.
Cũng có những người góp phần vào cuộc đấu tranh của dân tộc bằng một con đường khác: tri thức, khoa học và khả năng tổ chức.
Giáo sư Tạ Quang Bửu là một người như thế.
Ông sinh năm 1910 tại Nam Đàn, Nghệ An, trong một gia đình nhà giáo. Từ nhỏ, ông đã nổi bật về khả năng học tập. Sau khi học tại Quốc học Huế và Trường Bưởi, năm 1929 ông nhận học bổng sang Pháp học tập.
Tại Pháp, Tạ Quang Bửu theo học toán và vật lý lý thuyết, đồng thời tiếp cận với những thành tựu khoa học hiện đại của châu Âu.
Nhưng ông không lựa chọn ở lại nước ngoài để xây dựng sự nghiệp riêng.
Sau khi trở về Việt Nam, ông tham gia các hoạt động của chính quyền cách mạng và tiếp tục con đường phục vụ đất nước.
TỪ NHÀ KHOA HỌC ĐẾN CÔNG TÁC QUỐC PHÒNG
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Tạ Quang Bửu tham gia công tác trong Chính phủ và được giao nhiều nhiệm vụ liên quan đến quốc phòng, khoa học và giáo dục.
Từ năm 1947 đến năm 1948, ông giữ chức Bộ trưởng Bộ Quốc phòng của Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Sau đó, ông tiếp tục đảm nhiệm nhiều trọng trách trong lĩnh vực quốc phòng và khoa học.
Điều đặc biệt là một người được đào tạo chuyên sâu về toán học và vật lý lại trực tiếp tham gia những công việc gắn với cuộc kháng chiến.
Ông không đứng ngoài cuộc chiến tranh.
Ông sử dụng kiến thức chuyên môn của mình để phục vụ những nhiệm vụ mà đất nước đang cần.
TẠ QUANG BỬU TẠI HỘI NGHỊ GIƠNEVƠ
Năm 1954, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết định, Việt Nam tham dự Hội nghị Giơnevơ về Đông Dương.
Tạ Quang Bửu tham gia đoàn đại biểu Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa với cương vị Thứ trưởng Bộ Quốc phòng.
Ngày 21/7/1954, ông là người đại diện cho Tổng Tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam ký văn bản đình chỉ chiến sự tại Việt Nam và Lào.
Đây là một trong những dấu mốc quan trọng của Hội nghị Giơnevơ.
Nếu Điện Biên Phủ là một dấu mốc lớn trên chiến trường, thì Hội nghị Giơnevơ là một dấu mốc quan trọng trên mặt trận ngoại giao.
Tạ Quang Bửu đã tham gia vào thời điểm lịch sử ấy với tư cách một cán bộ vừa có kiến thức khoa học, vừa có kinh nghiệm trong lĩnh vực quốc phòng.
TRỞ LẠI VỚI KHOA HỌC VÀ GIÁO DỤC
Sau khi hòa bình lập lại ở miền Bắc, Tạ Quang Bửu tiếp tục dành nhiều tâm huyết cho khoa học và giáo dục.
Từ năm 1956 đến năm 1961, ông giữ cương vị Hiệu trưởng Trường Đại học Bách khoa Hà Nội.
Ông đồng thời tham gia công tác quản lý khoa học nhà nước và tiếp tục giảng dạy, nghiên cứu.
Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ghi nhận ông là một nhà khoa học, nhà toán học và là một trong những người có đóng góp quan trọng cho quá trình xây dựng nền khoa học, giáo dục đại học của Việt Nam.
Một điểm đáng chú ý là dù đảm nhiệm nhiều trọng trách, ông vẫn dành thời gian truyền đạt kiến thức cho các thế hệ học trò.
Đối với Tạ Quang Bửu, khoa học không chỉ là lĩnh vực nghiên cứu.
Đó còn là một nguồn lực cần thiết cho quá trình xây dựng đất nước.
MỘT CUỘC ĐỜI GẮN TRI THỨC VỚI TRÁCH NHIỆM
Tạ Quang Bửu qua đời năm 1986.
Nhìn lại cuộc đời ông, có thể thấy nhiều chặng đường tưởng như rất khác nhau:
Một học sinh xuất sắc.
Một du học sinh.
Một nhà khoa học.
Một cán bộ quốc phòng.
Một nhà ngoại giao tại Hội nghị Giơnevơ.
Một nhà quản lý giáo dục và khoa học.
Nhưng điểm chung trong những chặng đường ấy là việc ông sử dụng kiến thức và năng lực của mình cho những nhiệm vụ mà đất nước đặt ra.
Đó cũng là điều khiến câu chuyện về Tạ Quang Bửu có ý nghĩa với thế hệ hôm nay.


