Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – TẤM THÉP TRONG MÁU VÀ HOA. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tám Tiệm.

Bà Phạm Thị Mai (bí danh Tám Tiệm), sinh năm 1947 tại xã Hàm Liêm, huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận, là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi, bà làm nhiệm vụ liên lạc, vận chuyển vũ khí, tiếp tế và sau đó giữ nhiều vị trí lãnh đạo trong lực lượng du kích địa phương. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, bà trực tiếp tham gia nhiều trận chiến, nổi bật là trận chiến ngày 8/3/1968 khi kiên cường chiến đấu đến viên đạn cuối cùng trước khi bị bắt. Dù bị tra tấn dã man và phải cắt bỏ chân ba lần, bà vẫn kiên quyết không khai báo, giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Với lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và những cống hiến to lớn cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, năm 2000 bà được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ninh Bình07/08/2026Chi đoàn mẫu giáo Mỹ Thạnh (Hàm Thạnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – TẤM THÉP TRONG MÁU VÀ HOA. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tám Tiệm.

Lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bằng những trận đánh lớn, mà còn bằng sự hy sinh thầm lặng của vô số những con người phi thường. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mảnh đất Hàm Liêm, huyện Hàm Thuận Bắc (Bình Thuận) không chỉ có cái nắng rát thịt, cái gió bụi đỏ của vùng ven biển, mà còn là nơi chứng kiến biết bao huyền thoại về lòng kiên trung. Trong bức tranh hào hùng của "thời hoa lửa" ấy, hình ảnh người nữ anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tám Tiệm ( Tên thật là Phạm Thị Mai), hiện lên như một khúc ca bất tử. Là một nữ giao liên, một xã đội trưởng mưu trí, bà đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ không chỉ bởi sự gan dạ trên chiến trường, mà còn bởi bản lĩnh ngạo nghễ trước những đòn tra tấn cưa chân dã man trong ngục tối.

  Ở mảnh đất ấy, câu chuyện về người nữ anh hùng Tám Tiệm -  tên thật là Phạm Thị Mai (sinh năm 1947) tại xã Hàm Liêm, Hàm Thuận Bắc Bình Thuận đã trở thành một biểu tượng bất tử của "thời hoa lửa", thời kỳ mà tuổi trẻ kiên cường vươn lên giữa đạn bom cô gái trẻ Phạm Thị Mai đã sớm giác ngộ cách mạng. Từ một nữ giao liên dũng cảm, mưu trí, vượt qua bao trùng khơi bom đạn để giữ vững mạch máu thông tin, bà dần trưởng thành và giữ trọng trách Xã đội trưởng – một vai trò đòi hỏi bản lĩnh kiên cường trên một địa bàn vô cùng gian khổ và ác liệt.

Năm 1961 khi vừa tròn 14 tuổi, Mai tiếp bước cha, anh trở thành chiến sĩ xung phong tham gia vào lực lượng du kích mật tại địa phương.

Lúc bấy giờ, bà có bí danh hoạt động cách mạng là Tám Tiệm, với nhiệm vụ chuyên liên lạc, vận chuyển vũ khí vào ấp chiến lược, tiếp tế thuốc men, thực phẩm cho cách mạng.

Năm 17 tuổi, Tám Tiệm được cử làm Phó Bí thư Đoàn thanh niên xã Hàm Liêm. Khoảng thời gian này Tám Tiệm cũng là đội viên du kích mật Sông Nhị hoạt động khắp các vùng Hàm Chính, Hàm Hiệp và Hàm Liêm, tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ, bắt sống được nhiều tên lính.

Tháng 2/1965, cô gái ấy vinh dự được kết nạp vào Đảng. Đầu năm 1967, khi vừa tròn 20 tuổi, được cử làm Hội trưởng Hội Phụ nữ xã Hàm Liêm.

Tháng 12/1967, Tám Tiệm được phân công làm chính trị viên xã đội Hàm Liêm, chỉ huy du kích mật tham gia nhiều trận đánh ác liệt.

Ngày 8/3/1968, Tiểu đoàn 4 thuộc Sư đoàn 23 của địch điều từ Buôn Mê Thuột về mở chiến dịch càn quét "làm cỏ Việt cộng" Hàm Chính -Hàm Liêm.

Đội du kích được lệnh rút vào căn cứ an toàn chỉ để lại 5 người, trong đó có Tám Tiệm ẩn nấp dưới căn hầm bí mật, bám trụ chiến đấu trong ấp chiến lược. Khi bị phát hiện, bọn địch bắn xối xả, tung lựu đạn vào miệng hầm.

Bốn đồng chí hy sinh, riêng Tám Tiệm sống sót và gan dạ chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Còn hai quả lựu đạn, nữ chiến sĩ đã nhoài người quăng ra miệng hầm làm cho mấy tên lính chết. Sau trận đánh không cân sức, Tám Tiệm bị thương nặng ở hai chân và bị địch bắt.

Nữ anh hùng Tám Tiệm từng kể lại giây phút đó: "Chúng xộc vào hầm, đạp chân vào người tôi, thấy tôi còn ngắc ngoải, chúng reo hò, kéo tôi đưa lên xe và chở về phi trường tỉnh.

Lúc đó, tôi cố gượng đưa tay sờ xuống chân, thấy máu ra nhiều quá. Khi tôi hồi tỉnh, chúng bắt đầu dùng mọi thủ đoạn cực hình tra tấn, mua chuộc. Chúng dùng gậy gỗ liên tục quật ngang người. Không khai thác được gì, chúng chuyển sang dụ dỗ.

1. Nữ giao liên và dáng hình tuổi trẻ giữa ngọn lửa chiến tranh.

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất quê hương giàu truyền thống cách mạng, ngay từ khi còn là một cô gái mười mươi, Phạm Thị Mai đã mang trong mình trái tim sục sôi nhiệt huyết. Bà bắt đầu con đường cách mạng bằng nhiệm vụ của một nữ giao liên - công việc đòi hỏi sự mưu trí, nhanh nhạy và lòng dũng cảm phi thường.

Mỗi con đường làng, từng bụi rậm, từng gò đất ở Hàm Thuận Bắc khi ấy đều in dấu chân nhỏ bé nhưng phăng phăng vượt qua tầm kiểm soát của kẻ thù. Nhờ sự gan dạ và tinh thần trách nhiệm, bà sớm trở thành Xã đội trưởng trẻ tuổi, trực tiếp chỉ đạo chiến đấu, xây dựng cơ sở ngầm và trở thành cái gai trong mắt quân địch.

2. Ba lần sa vào tay địch và khúc ca kiên trung

Trận tuyến gian khổ không tránh khỏi những lúc hiểm nguy. Trong suốt quá trình hoạt động, chị Tám Tiệm đã ba lần sa vào tay địch. Kẻ thù vui mừng tưởng như đã nắm chắc trong tay "chìa khóa" để bóc gỡ toàn bộ đường dây cách mạng ở vùng ven. Chúng dùng đủ mọi ngón đòn tra tấn dã man nhất, từ đòn roi, điện giật cho đến những xà xẻo về thể xác nhằm bẻ gãy tinh thần người nữ cán bộ trẻ.

Nhưng điều tàn khốc nhất - đỉnh điểm của nỗi đau thể xác mà kẻ thù trút xuống chị - chính là hình phạt cưa chân. Chúng muốn cướp đi đôi chân đã giúp chị băng rừng qua đèo, muốn dùng sự đau đớn tột cùng để uy hiếp tinh thần chị và đồng đội. Thế nhưng, kẻ thù đã nhầm.

Tấm thép giữa ngục tối: Đôi chân có thể bị tàn phá, thịt xương có thể chịu nhiều đớn đau, nhưng ý chí cách mạng của người phụ nữ Hàm Liêm ấy thì không một lưỡi cưa hay ngọn đòn nào có thể khuất phục. Giữa tiếng thù hận và sự tàn bạo của ngục tù, chị Tám Tiệm vẫn giữ trọn lời thề: "Thà hy sinh chứ nhất định không khai báo!"

3. Tượng đài sống của lòng ngạo nghễ

Qua bao lần "đi chóp gươm, về lưỡi đạn", vượt qua cả cánh cửa sinh tử nơi nhà tù đế quốc, chị Tám Tiệm vẫn sống kiên cường. Bà trở về trong vòng tay yêu thương của đồng bào, mang trên mình những vết thương vĩnh viễn của chiến tranh, nhưng đôi mắt vẫn ngời sáng niềm tin vào ngày độc lập.

Chiến tranh qua đi, câu chuyện về nữ Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Phạm Thị Mai đã trở thành một phần di sản tinh thần quý giá. Đôi chân không còn trọn vẹn, nhưng bước chân tinh thần của bà đã tạc vào lịch sử quê hương Bình Thuận như một hình tượng cao đẹp nhất về người phụ nữ Việt Nam: Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang.

  "Thời hoa lửa" đã lùi xa, nhưng khúc ca về nữ xã đội trưởng Tám Tiệm vẫn vạch sẵn một chân lý cho thế hệ trẻ hôm nay: Sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở cơ thể lành lặn, mà nằm ở một trái tim yêu nước không bao giờ biết đầu hàng. Tuổi trẻ hôm nay khi nghiêng mình trước những hy sinh của bà Tám Tiệm, thêm tự hào, đó cũng là động lực to lớn tiếp thêm sức mạnh để mỗi chúng ta biết sống có lý tưởng,biết vươn lên trước mọi khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Và cũng tự hứa sẽ sống sao cho xứng đáng với những giọt máu và nước mắt đã đổ xuống cho màu cờ độc lập hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – TẤM THÉP TRONG MÁU VÀ HOA. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tám Tiệm. | Câu chuyện thời hoa lửa