Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – TAY LÁI TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG KÉO PHÁO

Tuyên Quang11/08/2026Đoàn xã Yên Lập (Đoàn xã Yên Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Kính, sinh năm 1957, nhập ngũ năm 1976, khi vừa bước sang tuổi mười chín. Tuổi thanh xuân của ông từ đó gắn với màu áo lính, với những năm tháng rèn luyện trong quân đội và một nhiệm vụ đặc biệt đòi hỏi cả bản lĩnh lẫn sự chắc chắn: lái xe kéo pháo.

Ông công tác tại Đại đội 7, Trung đoàn 200, đóng quân và làm nhiệm vụ tại Phong Thổ, Lai Châu.

Đối với người lính lái xe kéo pháo, chiếc vô lăng không đơn thuần là phương tiện để điều khiển một chiếc xe. Phía sau xe là những khẩu pháo nặng, còn phía trước là những cung đường miền núi quanh co, dốc cao, nhiều đoạn hiểm trở. Mỗi chuyến đi vì thế đều đòi hỏi người lái phải tập trung cao độ và tuyệt đối thận trọng.

Ở vùng núi Phong Thổ, những con đường thời ấy không thuận lợi như hôm nay. Có đoạn đường nhỏ hẹp men theo sườn núi, có nơi dốc cao, mặt đường lầy lội khi mưa xuống. Với một chiếc xe thông thường, việc di chuyển đã không dễ dàng; với xe kéo theo pháo nặng phía sau, thử thách càng lớn hơn nhiều.

Người lái phải hiểu chiếc xe của mình, biết giữ tốc độ khi xuống dốc, lựa chọn số phù hợp khi lên dốc và luôn tính toán khoảng cách để cả xe và pháo có thể vượt qua những khúc cua an toàn.

Chỉ một chút chủ quan cũng có thể dẫn đến nguy hiểm.

Bởi vậy, trước mỗi chuyến đi, ông Kính cùng đồng đội phải kiểm tra phương tiện cẩn thận. Xe phải bảo đảm kỹ thuật, hệ thống kéo phải chắc chắn, khẩu pháo phía sau phải được liên kết an toàn. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, người lính mới bắt đầu hành trình.

Có những chuyến đi kéo dài nhiều giờ.

Trên những đoạn dốc, động cơ phải hoạt động hết sức để đưa cả xe và pháo tiến lên. Khi xuống dốc, người lái càng phải bình tĩnh, giữ chắc tay lái và kiểm soát tốc độ. Những khúc cua gấp trên đường núi là nơi bản lĩnh và kinh nghiệm của người lính lái xe được thử thách rõ nhất.

Trong nhiệm vụ kéo pháo, thời gian cũng rất quan trọng. Khi đơn vị có yêu cầu cơ động, phương tiện và pháo phải được đưa đến vị trí đúng thời gian. Người lái xe vì thế không chỉ chịu trách nhiệm với chiếc xe của mình mà còn góp phần bảo đảm khả năng cơ động của cả đơn vị.

Những ngày tháng ấy, ông Nguyễn Văn Kính đã cùng chiếc xe đi qua biết bao cung đường của vùng núi Lai Châu.

Có những ngày trời nắng bụi đường phủ kín quần áo. Có những hôm mưa xuống, bánh xe bám đầy bùn đất, việc di chuyển càng trở nên khó khăn. Nhưng khi nhiệm vụ chưa hoàn thành, người lính vẫn phải tiếp tục hành trình.

Phía sau tay lái là khẩu pháo. Bên cạnh là đồng đội. Phía trước là nhiệm vụ.

Chính ba điều ấy khiến người lính lái xe phải luôn giữ vững tinh thần.

Cuộc sống quân ngũ cũng tạo nên những tình cảm khó quên. Những người lính cùng nhau kiểm tra xe, cùng xử lý những sự cố trên đường, cùng vượt qua những đoạn dốc khó khăn. Khi xe gặp trục trặc, mọi người cùng tìm cách khắc phục; khi đường quá khó đi, cả đơn vị cùng hỗ trợ để đưa phương tiện và pháo vượt qua.

Tuổi mười chín của ông Nguyễn Văn Kính đã đi qua trong những tháng ngày như thế.

Năm tháng đã lùi xa, những chiếc xe và những tuyến đường năm xưa có thể đã thay đổi. Phong Thổ hôm nay cũng đã có nhiều con đường rộng rãi hơn. Nhưng ký ức về những chuyến lái xe kéo pháo, về tiếng động cơ giữa núi rừng và những lần căng mình vượt dốc vẫn là một phần đặc biệt trong cuộc đời người lính.

Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Kính là câu chuyện về một người lính không trực tiếp đứng sau nòng pháo, nhưng lại đảm nhận nhiệm vụ đưa những khẩu pháo đến nơi cần có chúng.

Giữa thời hoa lửa, ông đã gửi tuổi thanh xuân của mình trên những cung đường Phong Thổ, Lai Châu – nơi đôi tay giữ chắc vô lăng, phía sau là khẩu pháo nặng và phía trước luôn là nhiệm vụ của người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – TAY LÁI TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG KÉO PHÁO | Câu chuyện thời hoa lửa