Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - THÂN VĂN THÁI

Bắc Ninh04/06/202611A2 (THPT YÊN DŨNG SỐ 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức Trường Sơn trong câu chuyện của ông tôi.

Trong dòng chảy bất tận của lịch sử dân tộc, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước là bản anh hùng ca được viết nên bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân của hàng triệu con người Việt Nam. Với tôi, lịch sử ấy không chỉ nằm trong trang sách hay những thước phim tư liệu đen trắng, mà còn hiện hữu sống động qua câu chuyện về ông tôi – ông Thân Văn Thái, một người lính Trường Sơn năm xưa.

Ông tôi sinh năm 1952, quê tại TDP Liên Sơn, phường Tiền Phong, tỉnh Bắc Ninh – một vùng quê thuần nông yên bình, nơi những con người lam lũ nhưng giàu lòng yêu nước. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ngày 14 tháng 9 năm 1971, ông gác lại tuổi trẻ, rời xa gia đình, lên đường nhập ngũ. Ông khi ấy mới tròn mười chín tuổi – cái tuổi lẽ ra đang ngồi trên ghế nhà trường hay phụ giúp cha mẹ ngoài đồng ruộng.

Ông được biên chế vào Sư đoàn 599 – Bộ đội Trường Sơn, lực lượng làm nhiệm vụ đặc biệt quan trọng trên tuyến đường huyết mạch nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến lớn miền Nam. Đường Trường Sơn không chỉ là con đường vận chuyển lương thực, vũ khí, mà còn là nơi thử thách ý chí, lòng dũng cảm và sự hy sinh của người lính. Bom đạn của kẻ thù trút xuống ngày đêm, rừng núi bị cày xới, nhưng những người lính như ông tôi vẫn lặng lẽ bám đường, giữ mạch máu giao thông không bao giờ đứt.

Ông từng kể rằng, có những đêm hành quân trong mưa rừng xối xả, vai mang nặng ba lô, chân lún sâu trong bùn đất, tai luôn căng ra nghe tiếng máy bay địch. Có những ngày đói cơm, khát nước, sốt rét rừng hành hạ, nhưng chưa một lần ông và đồng đội chùn bước. Trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành nguồn sức mạnh lớn lao. Họ chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước, cùng nhau vượt qua ranh giới của sự sống và cái chết.

Điều khiến tôi xúc động nhất là dù phải đối mặt với hiểm nguy, ông tôi và những người lính Trường Sơn chưa bao giờ nghĩ cho riêng mình. Trong tâm trí họ lúc ấy chỉ có một niềm tin giản dị mà mãnh liệt: đất nước nhất định sẽ thống nhất, nhân dân nhất định sẽ được sống trong hòa bình. Chính niềm tin ấy đã giúp họ đứng vững trước bom đạn kẻ thù.

Chiến tranh qua đi, đất nước thống nhất, ông tôi trở về quê hương Tiền Phong, trở lại làm một người dân bình dị. Ông ít khi kể nhiều về chiến công, càng không nhận mình là anh hùng. Nhưng với tôi, ông chính là anh hùng thầm lặng – một nhân chứng sống của lịch sử, một phần máu thịt của con đường Trường Sơn huyền thoại.

Giờ đây, ông đã đi xa. Nhưng câu chuyện về ông, về “ một thời hoa lửa”, về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ gian khổ mà hào hùng, vẫn còn mãi trong ký ức của con cháu. Đó không chỉ là niềm tự hào của gia đình tôi, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước.

Lịch sử không bao giờ lãng quên những người lính như ông tôi – người đã gửi trọn tuổi xuân của mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn