Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - THÂN VĂN THỨ

Bắc Ninh24/06/2026Nguyễn Thị Thu Trang (THPT Yên Dũng số 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Máu của người lính đổ xuống không phải để nuôi hận thù, mà để thế hệ sau được sống trong hòa bình.”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời bom đạn vẫn còn in đậm trong trái tim của những người lính năm xưa. Họ là những con người đã dành cả tuổi trẻ để bảo vệ độc lập dân tộc, gìn giữ hòa bình cho Tổ quốc và giúp đỡ nhân dân nước bạn Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng của tập đoàn phản động Pol Pot – Khmer Đỏ. Trong số đó, ông Thân Văn Thứ – một cựu chiến binh quê ở TDP Tân Độ, phường Yên Dũng, tỉnh Bắc Ninh – là người mà chúng em vô cùng kính phục khi có dịp được gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của ông.

Ông Thứ sinh năm 1956, mang trong mình tinh thần yêu nước và ý chí của tuổi trẻ thời chiến. Khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu, ông đã lên đường nhập ngũ với khát vọng được góp sức bảo vệ Tổ quốc. Năm 1978, ông vào Sài Gòn để tham gia huấn luyện quân sự. Đó là khoảng thời gian đầy gian khổ nhưng cũng rèn luyện cho ông ý chí kiên cường của một người lính.

Ông kể lại bằng giọng chậm rãi nhưng đầy xúc động:

“Ngày ấy ai cũng còn trẻ, chỉ nghĩ đơn giản rằng Tổ quốc cần thì mình đi thôi, chẳng ai sợ gian khổ hay hi sinh cả.”

Đến tháng 1 năm 1979, ông được điều sang Campuchia tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống tập đoàn phản động Pol Pot (Khmer Đỏ) – lực lượng đã gây nên nạn diệt chủng kinh hoàng đối với nhân dân Campuchia và thường xuyên xâm phạm biên giới Tây Nam Việt Nam. Nhiệm vụ của đơn vị ông là phối hợp bảo vệ lãnh tụ và hỗ trợ nhân dân nước bạn giành lại hòa bình.

Nhắc về những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường Campuchia, đôi mắt ông trầm xuống. Ông kể rằng đó là quãng thời gian vô cùng khốc liệt. Bom đạn, bệnh tật, thiếu thốn và những trận chiến ác liệt đã cướp đi sinh mạng của biết bao đồng đội thân thiết.

“Có những người hôm qua còn ngồi ăn cơm cùng mình, hôm nay đã nằm lại nơi chiến trường…” – ông nghẹn ngào nói.

Trong cuộc chiến ấy, nhiều chiến sĩ đã anh dũng hi sinh để bảo vệ hòa bình cho nhân dân hai nước Việt Nam – Campuchia. May mắn sống sót trở về, ông Thứ vẫn luôn xem đó là món nợ nghĩa tình với những người đồng đội mãi mãi tuổi đôi mươi.

“Tôi còn sống trở về là may mắn hơn rất nhiều đồng đội của mình. Vì thế tôi luôn sống sao cho xứng đáng với sự hi sinh ấy.”

Sau nhiều năm chiến đấu đầy gian khổ, đến tháng 12 năm 1982, ông trở về nước trong niềm vui đoàn tụ cùng gia đình. Dù trở về lành lặn, nhưng những ký ức chiến tranh vẫn mãi khắc sâu trong tâm trí ông. Hình bóng của những người đồng chí, đồng đội năm xưa vẫn luôn hiện hữu trong từng câu chuyện mà ông kể.

Khi chúng em đến thăm hỏi và lắng nghe câu chuyện của ông, trên tường nhà vẫn trang trọng treo những tấm huân chương, giấy khen mà ông được trao tặng sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về nước. Đó không chỉ là phần thưởng cho lòng dũng cảm mà còn là minh chứng cho một thời tuổi trẻ cống hiến hết mình vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn