Podcast

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - THÀNH CỔ 81 NGÀY ĐÊM

Hội trường bỗng lắng lại rồi vỡ òa trong tiếng vỗ tay không dứt khi Đại tá Nguyễn Ngọc Liệu, nguyên Chính ủy Lữ đoàn 249 Anh hùng – Bộ Tư lệnh Công binh, hội viên Cựu chiến binh thị trấn Minh Tân, chậm rãi bước lên sân khấu. Trước ông là hàng ngàn ánh mắt háo hức, phía sau là cả một đời lính đã đi qua lửa đạn. Chỉ cần ông cất lời, chiến trường xưa như sống dậy.

Hải Phòng13/01/2026Hữu Bình - Hà Nana (Đoàn TNCS HCM xã Nam An Phụ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - THÀNH CỔ 81 NGÀY ĐÊM

Bằng giọng nói trầm ấm, rắn rỏi, Đại tá Nguyễn Ngọc Liệu đưa mọi người trở về mùa hè đỏ lửa năm 1972, trở về Thành cổ Quảng Trị – nơi được coi là một trong những chiến trường ác liệt nhất trong lịch sử chiến tranh hiện đại.

Thành cổ Quảng Trị, diện tích chưa đầy 20 héc-ta, nhưng trong 81 ngày đêm đã phải hứng chịu 328 nghìn tấn bom đạn của không quân và pháo binh Mỹ. Sức công phá ấy được ví tương đương 7 quả bom nguyên tử mà Mỹ đã ném xuống Hi-rô-si-ma năm 1945. Mảnh đất nhỏ bé ấy ngày đêm rung chuyển, gạch đá nát vụn, cây cối cháy trơ gốc, mặt đất bị cày xới đến không còn hình dạng ban đầu.

Trong mưa bom, bão đạn ấy, những người lính của ta – trong đó có lực lượng công binh – vẫn bám trụ, chiến đấu, đào hầm, mở đường, giữ vững từng mét đất. Ngày và đêm gần như không còn ranh giới. Có những chiến sĩ chiến đấu liên tục trong hầm hào ngập nước, giữa mùi thuốc súng và máu, ăn vội nắm cơm, uống chung ngụm nước, rồi lại xông lên.

Đại tá Nguyễn Ngọc Liệu kể, mỗi tấc đất ở Thành cổ đều được giữ bằng máu. Có những đơn vị vừa vào thay quân, chưa kịp biết mặt nhau thì bom đã dội xuống. Có những người lính ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp gửi về nhà một lá thư. Đồng đội phải gạt nước mắt, vùi tạm anh em dưới lớp gạch đá đổ nát, để tiếp tục chiến đấu.

81 ngày đêm, quân ta đã trụ vững và chiến thắng. Nhưng chiến thắng ấy được đánh đổi bằng sự hy sinh của hàng ngàn cán bộ, chiến sĩ. Đau xót hơn, cho đến hôm nay, vẫn còn rất nhiều liệt sĩ chưa tìm được hài cốt. Bom đạn, xương máu của các anh đã hòa vào đất, quyện với những mảng tường thành vỡ vụn, nằm lại vĩnh viễn trong lòng Thành cổ.

Khi Đại tá Nguyễn Ngọc Liệu dừng lời, hội trường lặng đi. Không ai nói, không ai vỗ tay. Chỉ còn lại sự lắng đọng, nghẹn ngào. Bởi Thành cổ Quảng Trị không chỉ là một di tích lịch sử, mà là một nghĩa trang không bia mộ, nơi mỗi viên gạch, mỗi nắm đất đều mang linh hồn của những người lính đã ngã xuống cho Tổ quốc.

Năm tháng trôi qua, người lính năm xưa nay tóc đã bạc, vai đã chùng theo thời gian. Nhưng ký ức về 81 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí Đại tá Nguyễn Ngọc Liệu – như một lời nhắc nhở thiêng liêng về giá trị của hòa bình.

Và khi ông rời sân khấu trong tràng vỗ tay kéo dài, mỗi người có mặt hôm ấy đều hiểu rằng:
Chiến tranh có thể lùi xa, nhưng sự hy sinh của những người lính Thành cổ sẽ mãi mãi không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn