Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa: "Thành cổ Quảng Trị là nơi tôi gửi lại tuổi hai mươi"

Qua lời kể của các cựu chiến binh, bài viết đưa người đọc trở về 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 – một trong những trận chiến ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, nơi tinh thần quả cảm, tình đồng đội và sự hy sinh của những người lính đã làm nên bản hùng ca bất tử của dân tộc.

Đồng Tháp04/08/2026Xã Hòa Trạch (Đoàn Xã Hoà Trạch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện thời hoa lửa: "Thành cổ Quảng Trị là nơi tôi gửi lại tuổi hai mươi"

Câu chuyện thời hoa lửa: "Thành cổ Quảng Trị là nơi tôi gửi lại tuổi hai mươi"

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ mùa hè đỏ lửa năm 1972, ký ức về 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí những người lính từng đi qua cuộc chiến. Với họ, đó không chỉ là một trận đánh lịch sử mà còn là nơi lưu giữ tuổi trẻ, tình đồng đội và những ký ức không bao giờ phai nhạt.

"Tôi vẫn nhớ như in đêm vượt sông Thạch Hãn. Nước sông tối đen, hai bên bờ pháo sáng lập lòe, tiếng bom đạn dội xuống không ngớt. Chúng tôi ôm súng, lặng lẽ bước vào trận địa mà chẳng ai biết ngày mai sẽ ra sao."

Người cựu chiến binh mở đầu câu chuyện bằng một giọng chậm rãi. Mỗi ký ức như vừa mới xảy ra hôm qua, dù chiến tranh đã lùi xa hơn năm mươi năm.

Ông kể, năm 1971, khi đang học đại học, ông cùng nhiều thanh niên trong cả nước gác lại ước mơ giảng đường để lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, đơn vị hành quân vào chiến trường Quảng Trị. Đến giữa năm 1972, ông nhận lệnh vượt sông Thạch Hãn tiến vào Thành cổ.

"Ngày ấy chúng tôi còn rất trẻ, chỉ đôi mươi. Không ai nghĩ mình là anh hùng, cũng chẳng ai kịp nghĩ đến sự sống hay cái chết. Chúng tôi chỉ biết nhiệm vụ là phải giữ vững trận địa."

Theo lời kể của ông, những ngày chiến đấu ở Thành cổ là chuỗi thời gian khốc liệt mà bất cứ người lính nào từng trải qua cũng không thể quên. Bom đạn trút xuống liên tục, đất đá bị cày xới, hầm hào vừa đào xong đã có thể bị phá hủy chỉ sau một đợt pháo kích.

"Có những ngày gần như không có phút nào yên tĩnh. Tiếng máy bay, tiếng pháo, tiếng đất đá đổ xuống hòa vào nhau. Chúng tôi quen dần với âm thanh ấy đến mức khi im tiếng pháo lại thấy bất thường."

Ông lặng đi vài giây khi nhắc đến đồng đội.

"Điều đau lòng nhất là mỗi lần điểm quân, hàng ngũ lại thưa đi. Người vừa ngồi ăn cùng mình buổi sáng, đến chiều có thể đã không còn. Có đồng đội mãi mãi nằm lại ngay trong Thành cổ, có người đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt."

Đối với những người lính năm ấy, gian khổ không chỉ đến từ bom đạn mà còn từ sự thiếu thốn kéo dài.

"Những ngày đầu còn nấu được cơm. Sau này, việc tiếp tế rất khó khăn, chúng tôi ăn lương khô, cơm nắm. Hết lương khô thì chia nhau từng nắm gạo còn sót lại. Nước uống cũng phải dành dụm từng ngụm. Trời mưa thì hứng nước mưa, thiếu rau xanh thì tìm cây rừng để bổ sung."

Dẫu vậy, điều khiến ông nhớ nhất không phải là cái đói hay sự khắc nghiệt của chiến trường, mà là tình đồng đội.

"Không ai để đồng đội chiến đấu một mình. Có miếng lương khô thì bẻ đôi, có ngụm nước cũng chia nhau. Chính tình đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua những ngày tháng tưởng chừng không thể chịu đựng nổi."

Khi được hỏi điều gì giúp những người lính kiên cường bám trụ trong suốt 81 ngày đêm dù biết sẽ phải đối mặt với nhiều mất mát, ông nhìn về phía xa rồi nhẹ nhàng nói:

"Lúc ấy, chúng tôi không nghĩ mình đang làm điều gì lớn lao. Chúng tôi chỉ hiểu rằng nếu mình lùi bước thì quê hương sẽ còn phải chịu nhiều đau thương hơn. Vì thế, dù khó khăn đến đâu cũng phải giữ vững trận địa."

Ngày đơn vị nhận lệnh rút khỏi Thành cổ, niềm vui sống sót xen lẫn nỗi đau khi nhiều đồng đội không thể cùng trở về.

"Tôi bước qua cổng Thành cổ mà lòng nặng trĩu. Tuổi hai mươi của chúng tôi đã ở lại nơi ấy cùng biết bao đồng chí. Đến hôm nay, mỗi lần trở lại Quảng Trị, tôi đều thắp một nén hương cho những người đã ngã xuống."

Theo ông, điều quan trọng nhất không phải là những chiến công được ghi trong lịch sử, mà là bài học về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và khát vọng hòa bình mà thế hệ hôm nay cần tiếp nối.

"Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao người. Tôi chỉ mong các bạn trẻ khi đến Thành cổ Quảng Trị sẽ dành ít phút lặng im để tưởng nhớ những người đã hy sinh và hiểu rằng độc lập, tự do chưa bao giờ là điều có được một cách dễ dàng."

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện của những người lính Thành cổ vẫn còn nguyên giá trị. Qua từng lời kể, ký ức về 81 ngày đêm mùa hè năm 1972 không chỉ là những trang sử hào hùng mà còn là lời nhắc nhở mỗi thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, gìn giữ độc lập và tiếp nối truyền thống yêu nước của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn