Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa Thiếu nữ 'thép' của tuyến lửa (Trần Thị Thành)

Đó là câu chuyện về bà Trần Thị Thành, trú P.Đồng Sơn (Quảng Trị), cựu TNXP tuyến lửa 12A, người đã cùng đồng đội dâng trọn tuổi trẻ và máu xương để mở đường, tiếp tế cho miền Nam trong những năm tháng bom đạn.

Gia Lai04/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến tuyến lửa 12A ác liệt năm xưa, những cựu Thanh niên xung phong không thể quên hình ảnh "thiếu nữ thép" Trần Thị Thành. Nay đã ở tuổi 80, bà Thành (nguyên Chính trị viên Đại đội C759) vẫn nhớ như in những năm tháng rực lửa, nơi đơn vị bà bám trụ để bảo đảm mạch máu giao thông vào miền Nam với lời thề: "Máu C759 có thể đổ, nhưng đường C759 không thể tắc".

Biểu tượng của lòng quả cảm ấy rực sáng nhất vào một đêm năm 1966 tại đoạn Khe Ve. Giữa tọa độ lửa bị dội 50 quả bom nổ chậm, tuyến đường có nguy cơ tê liệt. Không chút nao núng, bà dũng cảm bước lên đứng thẳng trên một quả bom nổ chậm án ngữ tuyến huyết mạch, cất tiếng hát vang để trấn an đồng đội đang quần quật san lấp hố bom. Lòng can đảm với suy nghĩ "Bom nổ thì tôi bay, nhưng nếu tôi sợ thì chiến sĩ cấp dưới biết dựa vào ai?" đã giúp đoàn xe thông tuyến an toàn trước khi quả bom phát nổ.

Sự kiên trung của bà được hun đúc từ tận cùng của nỗi đau. Mồ côi cha mẹ từ năm 10 tuổi, chiến tranh lại tiếp tục cướp đi của bà người yêu đầu đời (năm 1965) và người em gái ruột hy sinh năm 17 tuổi ngay trên đồi Ba Trại. Tại chiến trường, không ít lần bà phải quặn lòng ra lệnh cho xe lăn bánh qua chính nơi đồng đội vừa ngã xuống để hoàn thành nhiệm vụ.

Dẫu mang trên mình nhiều vết thương lòng, bà chưa từng gục ngã. Sau chiến tranh, bà tiếp tục cống hiến không mệt mỏi ở nhiều cương vị từ Trung ương Đoàn đến Phó chủ tịch UBND H.Tuyên Hóa và UBND tỉnh Quảng Bình cũ. Ở tuổi xế chiều, sống viên mãn bên con cháu, bà vẫn miệt mài với công tác Hội Cựu TNXP để tri ân những người đã khuất, luôn tâm niệm bản thân may mắn vì "được Đảng thương".

Nhìn lại cả cuộc đời cống hiến, bà Thành định nghĩa sự hy sinh chính là đánh đổi thanh xuân, tình yêu để dân tộc không làm nô lệ. Ngọn lửa của thời bi tráng ấy nay được bà gửi gắm lại cho thế hệ mai sau bằng một thông điệp mạnh mẽ: thế hệ trước đã đánh giặc giữ nước, thế hệ nay phải đoàn kết làm kinh tế, xây dựng quê hương bớt khổ, mạnh lên để sánh vai cùng cường quốc.

"Chúng tôi đã giữ được con đường Trường Sơn, còn các cháu hãy giữ cho được tương lai của đất nước," lời nhắn gửi của "thiếu nữ thép" sẽ mãi là ngọn lửa soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn