Câu chuyện thời hoa lửa – Thời hoa lửa trong trang văn Lê Minh Khuê
Năm 1965, một cô học trò nhỏ bé ở Quảng Xương, Thanh Hóa, chưa đầy 16 tuổi, đã khai tăng thêm một tuổi để được khoác áo Thanh Niên Xung Phong. Cô gái ấy – Lê Thị Minh Khuê – háo hức lên đường với bao ước mơ lãng mạn về một cuộc chiến đấu anh hùng. Nhưng thử thách đầu tiên lại khiến cô không khỏi ngỡ ngàng: đi gánh đất lấp hố bom. “Thanh Niên Xung Phong như thế này à? Gánh đất? Tôi không tưởng tượng thế. Thanh Niên Xung Phong phải vác súng kia, đi rầm rộ dưới những cánh rừng không trăng sao
Năm 1965, một cô học trò nhỏ bé ở Quảng Xương, Thanh Hóa, chưa đầy
16 tuổi, đã khai tăng thêm một tuổi để được khoác áo Thanh Niên Xung Phong.
Cô gái ấy – Lê Thị Minh Khuê – háo hức lên đường với bao ước mơ lãng mạn về
một cuộc chiến đấu anh hùng. Nhưng thử thách đầu tiên lại khiến cô không khỏi
ngỡ ngàng: đi gánh đất lấp hố bom. “Thanh Niên Xung Phong như thế này à? Gánh
đất? Tôi không tưởng tượng thế. Thanh Niên Xung Phong phải vác súng kia, đi
rầm rộ dưới những cánh rừng không trăng sao...” – những dòng tâm sự ấy trong
Những ngôi sao xa xôi phản chiếu chính nỗi niềm của cô Thanh niên xung phong
trẻ tuổi ngày ấy.
Lửa thử vàng, gian nan thử sức. Cô gái nhỏ bé ấy đã trưởng thành trong
nắng gió, đói khổ và đạn bom Trường Sơn. Và rồi, chính trong những ngày điều
dưỡng sức khỏe sau một trận ốm, khả năng viết lách trong cô bỗng lóe sáng. Những
bài báo đầu tiên được đăng năm 1967 đã mở ra một ngã rẽ mới. Nhu cầu được viết,
được kể câu chuyện về bạn bè, về đơn vị, về tuổi trẻ đầy cảm hứng lãng mạn trở
thành một thôi thúc tự nguyện, không thể cưỡng lại.
Nhưng Lê Minh Khuê không dừng lại ở mảng đề tài chiến tranh. Với sự
nhạy cảm của một nhà báo từng trải, bà sớm nhìn thấy những mâu thuẫn, những
vết nứt và bi kịch nhỏ của đời sống thời hậu chiến. Từ khoảng năm 1984, ngòi bút
của bà chuyển hướng mạnh mẽ, bám sát những biến chuyển phức tạp của xã hội
và con người trên tinh thần đổi mới.
Nhà báo – nhà văn – người làm sách, ba con người trong một Lê Minh Khuê
không tách rời mà hòa quyện, bổ trợ cho nhau một cách kỳ diệu. Nghề báo cho bà
một vốn sống thực tế dồi dào, một cái nhìn sắc bén và sự nhanh nhạy với các vấn
đề thời cuộc. Đó là mảnh đất màu mỡ để văn chương đơm hoa kết trái. Ngược lại,
tâm hồn của một nhà văn giúp những bài báo của bà không khô khan, mà giàu cảm
xúc và chiều sâu nhân văn.
Hành trình của bà là bài học về lòng dũng cảm: dũng cảm ra trận, dũng cảm
cầm bút, dũng cảm thay đổi để bám sát nhịp đập của cuộc sống và trên hết, là dũng
cảm sống thật với chính mình. Bà đã sống trọn vẹn một thời tuổi trẻ đầy mông lung
và bí ẩn nơi chiến trường, và tiếp tục cống hiến không mệt mỏi trong thời bình.
Ở Lê Minh Khuê, người ta thấy một tình yêu trọn vẹn: yêu đất nước, yêu
con người, yêu tuổi trẻ và yêu đến tận cùng cái nghiệp chữ nghĩa. Bà không chỉ là
“ngôi sao xa xôi” lấp lánh trên bầu trời văn học, mà còn là người giữ lửa âm thầm,
cần mẫn và khiêm nhường cho đến hôm nay.



