Câu chuyện thời hoa lửa: Tiếng trống trong đêm ở Tà Lài
Những năm kháng chiến chống Mỹ, vùng Tà Lài (nay thuộc khu vực giáp ranh Đồng Nai) là nơi nhiều đồng bào dân tộc sinh sống và tham gia bảo vệ cách mạng. Trong làng có già làng K'Bên, người rất được bà con kính trọng. Một đêm nọ, già K'Bên nhận được tin địch chuẩn bị mở cuộc càn quét lớn vào khu vực căn cứ. Nếu không báo tin kịp thời, nhiều cán bộ và người dân có thể gặp nguy hiểm. Lúc ấy trời tối đen như mực, đường rừng bị quân địch kiểm soát. Không thể cử người đi báo tin, già K'Bên nghĩ đến chiếc trống lớn của buôn làng. Theo quy ước từ trước, mỗi nhịp trống đều mang một ý nghĩa riêng. Giữa đêm khuya, tiếng trống vang lên dồn dập từ đầu làng. Nghe tín hiệu, các buôn lân cận lập tức hiểu rằng có tình huống khẩn cấp. Tiếng trống này nối tiếp tiếng trống khác, truyền đi qua nhiều cánh rừng. Nhờ đó, cán bộ trong căn cứ kịp thời di chuyển tài liệu, sơ tán lực lượng và tránh được cuộc càn quét bất ngờ của địch. Khi quân địch tiến vào, chúng không tìm thấy mục tiêu như dự tính. Sau chiến tranh, nhiều người vẫn nhớ đêm tiếng trống vang vọng giữa núi rừng. Đó không chỉ là âm thanh báo động, mà còn là biểu tượng của sự đoàn kết giữa đồng bào các dân tộc với cách mạng. Già K'Bên từng nói với con cháu: “Tiếng trống của buôn làng không chỉ gọi bà con về hội. Trong những năm chiến tranh, nó còn là tiếng gọi bảo vệ quê hương, bảo vệ đất nước.” Câu chuyện ấy cho thấy trong thời hoa lửa, mỗi người dân Đồng Nai, dù là chiến sĩ ngoài mặt trận hay đồng bào nơi bản làng xa xôi, đều góp phần bằng cách riêng của mình vào sự nghiệp đấu tranh giành độc lập dân tộc.



