CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA TÌM LẠI DẤU CHÂN ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN THÁI BÌNH TRÊN NƯỚC MỸ.
(CATP) Năm 1969, Nguyễn Thái Bình là người Việt Nam duy nhất trong số học sinh nước ngoài được tuyển vào Đại học Washington. Năm 1972, anh tốt nghiệp ngành công nghiệp thực phẩm và ngư nghiệp, hạng danh dự. Ở Mỹ, Nguyễn Thái Bình là sinh viên học giỏi, tài hoa, được nhiều người mến mộ. Anh mê thể thao - đặc biệt môn bóng đá. Anh viết báo, nhảy đẹp, diễn thuyết giỏi...
Chưa tốt nghiệp, anh đã được một ông chủ Mỹ - công ty thực phẩm lớn đề nghị anh ký trước một bản hợp đồng để khi ra trường làm việc nơi công ty ông ta, với lương cao, ưu đãi có nhà, xe hơi riêng… Anh có một cô bạn gái mà những người bạn nói: “Nếu muốn Bình chỉ bước thêm vài bước” là có thể trở thành “phò mã” của vương quốc Thái Lan… Một tương lai tươi sáng, đang rất gần tầm tay của anh. Nhưng anh đã chọn con đường “Tôi là người Việt Nam”. Vì sự lựa chọn này, anh tham gia phong trào phản chiến ở Mỹ.
Ngày 10/02/1972, Nguyễn Thái Bình cùng 10 sinh viên Việt Nam trong nhóm “Thời báo Gà” của Trung tâm Tư Liệu Việt Nam đã chiếm giữ Tòa lãnh sự Việt Nam của chính quyền Sài Gòn, tại trụ sở Liên Hiệp Quốc ở New York. Nhóm của Nguyễn Thái Bình đưa ra tuyên bố, đòi trả tự do tức khắc cho bà Ngô Bá Thành - Chủ tịch Phong trào Phụ nữ đòi quyền sống, ông Huỳnh Tấn Mẫm - Chủ tịch Tổng hội sinh viên miền Nam Việt Nam, ông Lê Văn Nuôi - Chủ tịch Tổng đoàn Học sinh, ông Nguyễn Xuân Lập - Chủ tịch Hội Liên hiệp sinh viên Phật tử…
Dưới mắt nhà cầm quyền Mỹ, hành động của nhóm sinh viên Nguyễn Thái Bình được xem là rất nguy hiểm - nguy hiểm không chỉ ở Mỹ mà còn ở Việt Nam. Và cách hay nhất là trục xuất anh về bằng máy bay và mọi việc sẽ được giải quyết “gọn gàng” sau đó… Và sau đó, vào ngày 2/7/1972, trên chuyến bay Boeing 747 mang số 841 của hãng PANAM cất cánh. Nguyễn Thái Bình - một hành khách trên chuyến bay định mệnh ấy đã lường trước cái chết đã đến với mình. Phút cuối cùng bị tên tình báo William Henry Mills mặc thường phục, cùng đồng bọn nã súng, khi máy bay vừa hạ cánh xuống đường băng Tân Sơn Nhất, ném xác qua cửa sổ máy bay, Nguyễn Thái Bình vẫn không hối tiếc, khi đã chọn lựa: “Tôi là người Việt Nam”.
Nhà cầm quyền Mỹ gán cho Nguyễn Thái Bình hai tiếng “không tặc”, nhưng chỉ vài ngày sau, làn sóng công luận ở Sài Gòn và Mỹ đã đưa ra nhiều bằng chứng của một vụ mưu sát đê hèn. Anh như một tinh hoa bị thế lực đen tối hủy diệt, được thương tiếc khắp thế giới. Tổng hội sinh viên đã công khai lên tiếng: “Chúng tôi luôn giữ vững niềm tin như anh đã nói - anh chết đi vẫn còn các bạn, còn chúng tôi, còn cả một dân tộc Việt Nam anh hùng, bất khuất này, sẽ tiếp tục chiến đấu và sẽ mang chiến thắng vinh quang về cho Tổ quốc”.
35 năm ngày hòa bình thống nhất (2010), Nguyễn Thái Bình được truy tặng danh hiệu “Anh hùng” cao quý. Nhưng ngay khi anh ngã xuống, Nguyễn Thái Bình đã trở thành biểu tượng của một người Việt Nam cao đẹp, tỏa sáng. Ở Việt Nam, nhiều thành phố có đường mang tên Nguyễn Thái Bình, nhiều trường học mang tên anh. Bắt đầu từ năm học 1990/1991, khởi nguồn với 40 suất nhỏ nhoi, đến nay học bổng Nguyễn Thái Bình đã trở thành một quỹ học bổng quy mô lớn, nằm trong Quỹ bảo trợ tài năng trẻ do Trung ương Đoàn điều hành, trợ giúp mỗi năm cho hàng trăm sinh viên nghèo vượt khó, hiếu học trên cả nước. Học bổng Nguyễn Thái Bình còn mang ý nghĩa như cầu nối ước mơ, truyền động lực, kết nối nhiều thế hệ trẻ vượt qua khó khăn, thách thức, sống xứng đáng với hy sinh, dâng hiến của lớp người đi trước cho hòa bình, độc lập của Tổ quốc.



