Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện thời hoa lửa – Tình đồng đội nơi biên cương

Nhân chứng lịch sử

Lào Cai19/04/2026Nguyễn Văn Long (Đoàn xã Việt Hồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa – Tình đồng đội nơi biên cương

Ông Trần Phúc Đề sinh năm 1961, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó sau chiến tranh. Khi Tổ quốc cần, ông không ngần ngại lên đường tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc – nơi từng ngày, từng giờ vẫn vang lên tiếng súng giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng.

Những ngày ở đơn vị là chuỗi thời gian không thể nào quên. Cuộc sống nơi biên cương thiếu thốn đủ bề: cái rét cắt da của núi rừng, những bữa cơm vội vàng, những đêm thức trắng canh gác. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, ông cảm nhận sâu sắc nhất về tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm giản dị mà thiêng liêng.

Ông may mắn không bị thương trong những trận chiến ác liệt, nhưng ông đã chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống, nhiều người bị thương vẫn kiên cường bám trụ. Điều khiến ông xúc động nhất không phải là sự khốc liệt của chiến tranh, mà là cách những người lính đối xử với nhau.

Trong mỗi trận đánh, họ luôn sát cánh bên nhau. Người đi trước che chắn cho người phía sau, người còn sức thì hỗ trợ người đã kiệt sức. Có những lúc giữa làn đạn, chỉ cần một ánh mắt hay một cái gật đầu cũng đủ để tiếp thêm niềm tin cho nhau. Họ không chỉ chiến đấu vì nhiệm vụ, mà còn vì không muốn bỏ lại đồng đội của mình phía sau.

Có lần, trong một đợt hành quân dài ngày, đơn vị thiếu nước và lương thực. Mỗi người chỉ còn lại một ít khẩu phần ít ỏi, nhưng không ai giữ riêng cho mình. Tất cả chia sẻ từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Ông vẫn nhớ rõ cảm giác lúc đó: cái đói, cái mệt dường như vơi đi khi mọi người cùng nhau san sẻ.

Ông từng nói:
“Chiến tranh dạy tôi nhiều điều, nhưng điều quý giá nhất là tình đoàn kết. Khi đã vào sinh ra tử cùng nhau, người lính coi nhau như anh em ruột thịt.”

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về cuộc sống đời thường, mang theo ký ức của một thời không thể nào quên. Dù không mang trên mình vết thương chiến tranh, nhưng trong trái tim ông luôn khắc ghi những tháng ngày gian khổ và nghĩa tình nơi biên giới.

Câu chuyện của ông Trần Phúc Đề không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của tinh thần đoàn kết – thứ đã giúp những người lính vượt qua mọi gian khó, giữ vững biên cương của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn