Câu chuyện thời hoa lửa – Trái Lựu Đạn Cuối Cùng Ông Đặng Văn Bình
Câu chuyện thời hoa lửa – Trái Lựu Đạn Cuối Cùng
Câu chuyện thời hoa lửa – Trái Lựu Đạn Cuối Cùng
Ông Đặng Văn Bình sanh năm 1941, quê xã Long Hưng, huyện Lấp Vò, tỉnh Sa Đéc (nay là xã Long Hưng A, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp).
Năm 1961, chàng trai 20 tuổi Đặng Văn Bình tham gia du kích rồi trở thành Xã đội trưởng xã Long Hưng (Lấp Vò, Đồng Tháp). Giữa vùng đất cài răng lược ác liệt, tuổi trẻ của ông gắn liền với những ngày sinh tử đối mặt quân thù.
Mười một năm bám trụ quê hương là chuỗi ngày dài ông Bình trải qua hơn 315 trận đánh gian khổ, nơi cái sống và cái chết tính từng giờ. Thiếu thốn vũ khí, ông nảy ra sáng kiến nhặt bom pháo lép của địch về cải tiến thành trái gài, kết hợp hầm chông, rào tre để đánh lại chúng. Đỉnh điểm là vào mùa khô năm 1971 tại rạch Bà Năm, ông mưu trí gom các trái đạn pháo lép gài ngược dưới gốc cây. Khi một tiểu đoàn địch gom lại nghỉ trưa dưới bóng mát, ông bấm điện kích nổ, khiến hàng chục tên bỏ mạng, bẻ gãy hoàn toàn kế hoạch càn quét của giặc.
Tình đồng đội và ý chí sắt đá của người đội trưởng càng ngời sáng trong trận chiến kéo dài 12 ngày đêm sau đó. Đến ngày thứ tám, đơn vị tổn thất nặng nề, trận tuyến chỉ còn lại vỏn vẹn ba tay súng. Trong tình thế ngặt nghèo, ba người lính vẫn dìu dắt, đùm bọc lấy nhau để bám chặt địa bàn; ngày chặn địch bung ra, đêm áp sát gài lựu đạn, cùng bà con kiên cường đấu tranh cho đến khi giặc không chịu nổi phải rút lui.
Chi tiết đắt giá và xúc động nhất là trận đánh cuối cùng vào tháng 5 năm 1972. Khi đi hỗ trợ bà con phá kìm kẹp để về lại ruộng vườn cũ, ông Bình bị phục kích và trúng thương nặng. Nghe tiếng bước chân giặc đang dò theo dấu máu của mình, ông nén đau đớn, quyết định dùng chút tàn lực còn lại gài trái lựu đạn cuối cùng ngay trên đường rút lui. Tiếng nổ vang lên chặn đứng bước tiến của giặc, bảo vệ an toàn cho đồng đội. Người xã đội trưởng gan dạ trút hơi thở cuối cùng tại trạm xá trong vòng tay của anh em.
Trái lựu đạn bên dấu máu của Anh hùng Đặng Văn Bình đã trở thành câu chuyện bất tử. Người trẻ hôm nay nguyện noi gương ông, giữ gìn từng tấc đất quê hương và sống có lý tưởng.


