Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Trần Đức Trinh - Ấp Lương Phú A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp09/05/2026Trần Tấn Phát (Ấp Lương Phú A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Trần Đức Trinh

Năm sinh: 1946 – 2006

Địa chỉ: Ấp Lương Phú A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp

Dẫu chưa một lần gặp mặt hay nghe trực tiếp giọng nói của ông nhưng qua lời kể của bà, hình ảnh người chiến sĩ trẻ mang trong lòng bản thân sự yêu nước và ý chí kiên cường. Tuy chiến tranh đã lùi xa nhưng những câu chuyện về thời đại ghi dấu lại “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” được lưu giữ qua lời kể của người đi trước.

Ông em từng là một người mang “dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ”. Năm tháng kháng chiến của ông là chuỗi ngày băng rừng, lội suối, là những đêm thức trắng canh gác dưới cái lạnh thấu xương, cuộc sống nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn ăn uống, kham khổ, đói mặt, vãi bom đạn không thể nào lường trước, những lúc phải cùng đồng đội nhìn đời nhiều ngày. Tuy vậy vẫn không bỏ cuộc, tinh thần đoàn kết, ý chí kiên cường đã giúp họ vượt qua tất cả. Ông đi theo tiếng gọi của Tổ quốc khi mai đầu còn xanh, mang theo chiếc ba lô sờn cũ, mang theo niềm tin ngày đất nước hòa bình. Khi bà nhắc về những lá thư tay ngắn ngủi nhưng chứa đựng biết bao tình cảm từng dòng chữ mộc mạc như mang theo nỗi nhớ nhà da diết và ý chí cường của ông nơi chiến trường. Qua những mảnh giấy ố vàng theo thời gian em cảm nhận được hơn sự gian khổ nhưng cũng đầy tự hào của những năm tháng ấy, cuộc sống nơi gian tha ác liệt, đôi khi chỉ là vài miếng cơm độn khoai, sắn, và rau rừng, có khi chỉ là vài miếng lương khô. Là những ngày hành quân liên tục thì chỉ mang theo cái cơm nắm muối mè để ăn vội. Dù là vậy, những con người cùng chung chí hướng vẫn luôn chia sẻ, từng miếng ăn cùng nhau vượt qua khó khăn, không chỉ thiếu thốn thức ăn, việc nghỉ ngơi cũng vô cùng khó khăn, ông và đồng chí thường ngủ trong những lán trại đơn sơ giữa rừng, khi chỉ hai là mà nằm trên đất lạnh giấc ngủ chập chờn không trọn vẹn, đôi khi họ phải thay phiên nhau thức canh gác, nhường cho những người chiến sĩ trẻ sinh hoạt những giấc ngủ ngắn ngủi quý giá. Nghe chuyện về người ông mình chưa từng giáp mặt lòng em dâng lên niềm tự hào, đồng thời thêm trân trọng cuộc sống hiện nay vì những hi sinh của ông và các chiến sĩ. Em hiểu rằng hòa bình hôm nay không đơn giản có được, những sự hi sinh, mãi mãi nhớ vậy, hiện nay thời đại này đã được sống trong hòa bình. Dù ông không còn hiện hữu bằng xương bằng thịt nhưng linh hồn và khí phách của ông vẫn luôn chảy trong dòng máu của con cháu.

Nghe những câu chuyện về ông, bản thân em không khỏi xúc động, tự hào. Như vậy, mọi người đang được sống trong hòa bình hiện nay cũng phải đoàn kết cùng nhau bảo vệ cuộc sống hòa bình như bây giờ.

“Sàng ra bờ suối, tối vào hang,

Cháo bẹ măng vẫn sẵn sàng.”

Câu thơ này, Bác Hồ đã giúp em hình dung rõ về những năm tháng gian khó nhưng đầy lạc quan. Em hiểu rằng cuộc sống yên bình hiện nay là vô cùng quý giá và em sẽ cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với những gì ông và thế hệ nước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn