CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – TRẦN VĂN BẢN
Trong những trang sử hào hùng của Tổ quốc, có những cuộc chiến mà người lính không chỉ chiến đấu vì độc lập, mà còn vì sự vẹn toàn của từng tấc đất nơi biên cương. Một trong những nhân chứng sống của thời kỳ cam go ấy là ông Trần Văn Bản – một người con ưu tú của xã Đồng Việt, tỉnh Bắc Ninh.
Ông sinh năm 1956, vào năm 1974, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên trẻ tuổi quê Kinh Bắc đã tạm biệt mái đình, gốc đa để lên đường nhập ngũ. Nhưng có lẽ, dấu ấn sâu đậm nhất trong cuộc đời của ông chính là những ngày tháng đối mặt với hiểm nguy tại biên giới phía Bắc vào mùa xuân năm 1979. Khi quân xâm lược tràn qua biên giới, ông cùng đơn vị đã nhận lệnh hành quân thần tốc lên những vùng cao điểm hiểm trở nhất của tỉnh Lạng Sơn. Ông Bản lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Với kinh nghiệm của một người lính, ông đã cùng đơn vị hành quân của mình trèo đèo vượt suối lên những vùng núi cao hiểm trở như Lạng Sơn, Cao Bằng để tiêu diệt quân xâm lược, bảo vệ sự bình yên cho non song đất nước.
Ông nhớ lại những ngày tháng chiến đấu cùng những người đồng đội của mình trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt: "Biên giới những ngày ấy lạnh thấu xương, địa hình rừng núi hiểm trở, quân địch rất đông và hung hãn. Nhưng nhìn những ngôi làng bị đốt phá, nhìn những người dân di tản, trong lòng mỗi người lính chúng tôi chỉ có một quyết tâm duy nhất, đó là: Phải giữ bằng được từng điểm cao, từng bản làng của bờ cõi.".
Những trận đánh trên các điểm cao là những kỷ niệm không thể nào quên. Ông kể về tình đồng đội thắm thiết nơi chiến hào, khi anh em chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, từng tấm chăn mỏng giữa cái rét đại ngàn. Có những đồng đội của ông tuổi đời mới chỉ mười tám đôi mươi chưa một lần được nếm trải vị ngọt của hòa bình thật sự, đã nằm lại nơi khe suối, cửa rừng. Máu của họ đã hòa vào đất đá để giữ vững đường biên giới cho nước nhà. Ông Bản nghẹn ngào: "Nhiều lúc tôi đi thăm Lạng Sơn, nhìn những bông hoa ban trắng nở rừng rực giữa đại ngàn, tôi lại ngỡ như đó là gương mặt của những người bạn đã ngã xuống. Đồng đội không mất đi, mà các anh ấy hóa thân vào mây trời biên cương để canh giữ giang sơn này."
Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, người lính Trần Văn Bản năm nào nay đã trở về với cuộc sống đời thường tại quê hương Đồng Việt than yêu. Nhưng mỗi khi nhắc lại "thời hoa lửa" nơi biên giới phía Bắc, ánh mắt của ông vẫn rưng rưng với niềm tự hào. Với ông, bảo vệ Tổ quốc là sứ mệnh thiêng liêng nhất của mỗi người con đất Việt. Ông bảo rằng, mỗi tấc đất nơi biên giới không chỉ là địa lý mà là linh hồn của tổ tiên, là mồ hôi và máu của bao thế hệ cha anh bồi đắp nên.
Câu chuyện của ông Trần Văn Bản chính là một bài học quý giá về lòng dũng cảm và tinh thần không bao giờ khuất phục trước những gian nan, thử thách của người lính cụ hồ Việt Nam. Thế hệ trẻ chúng em hôm nay nguyện tiếp bước cha anh, học tập và rèn luyện thật tốt để bảo vệ vững chắc chủ quyền quốc gia, xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng và công lao to lớn của những người lính năm ấy.



