Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa-Trần Văn Bảy-xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp20/08/2026xã Lương Hòa Lạc (Xã Lương Hòa Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người kể: Trần Văn Bảy

Sinh ngày 23/08/1964

Quê quán: xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp

 

Trong ký ức của tôi, những năm tháng quân ngũ không chỉ có những buổi huấn luyện gian khổ mà còn có những kỷ niệm rất đẹp về tình đồng chí, đồng đội. Chúng tôi đến từ nhiều quê hương khác nhau, người miền này, người miền khác, nhưng khi cùng mặc bộ quân phục, tất cả đều trở thành anh em.Có những đêm sau giờ sinh hoạt, chúng tôi ngồi bên nhau kể chuyện gia đình. Người nhớ cha mẹ, người nhớ quê, người nhớ những người thân đang chờ mình trở về. Những câu chuyện giản dị ấy khiến chúng tôi càng thương nhau hơn.Trong những lúc khó khăn, chỉ một lời động viên, một bàn tay giúp đỡ cũng đủ tiếp thêm sức mạnh. Có lẽ chính vì cùng nhau trải qua gian khổ nên tình cảm giữa những người lính ngày ấy rất chân thành và sâu sắc.

Đến hôm nay, dù đã nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhớ lại những người đồng đội năm xưa, trong tôi vẫn còn nguyên cảm giác thân thương. Tuổi trẻ được tôi luyện. Ba năm trong quân ngũ là quãng thời gian không quá dài so với một đời người, nhưng đối với tôi, đó là những năm tháng vô cùng ý nghĩa. Tôi trưởng thành hơn qua từng ngày. Những bài học về kỷ luật, tinh thần trách nhiệm, ý chí vượt khó và tình đồng đội đã trở thành hành trang theo tôi suốt cuộc đời. Có những lúc gian khổ, có những lúc nhớ nhà, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy hối tiếc vì đã lựa chọn lên đường nhập ngũ. Bởi chính những năm tháng ấy đã giúp tôi hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đằng sau sự bình yên ấy là biết bao thế hệ đã dành tuổi trẻ của mình để cống hiến.

Ngày trở về quê hương. Đến tháng 9 năm 1988, sau khi hoàn thành nghĩa vụ, tôi xuất ngũ trở về địa phương. Ngày trở về, cảm xúc trong tôi thật khó diễn tả. Tôi vui vì được trở lại với gia đình, với quê hương, nhưng cũng không khỏi lưu luyến những người đồng đội đã cùng mình trải qua những năm tháng tuổi trẻ.

Mỗi người rồi sẽ trở về với một cuộc sống khác nhau. Nhưng tôi tin rằng, trong ký ức của mỗi người lính năm ấy đều có một khoảng trời riêng dành cho những năm tháng quân ngũ. Tôi trở về quê với hành trang không chỉ là những kỷ niệm mà còn là sự trưởng thành. Những điều học được trong quân đội giúp tôi có thêm bản lĩnh để tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và góp sức cho quê hương.

Thời hoa lửa – một phần ký ức không phai

Bây giờ nhìn lại, tôi mới càng thấm thía giá trị của những năm tháng tuổi trẻ.

Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, sức khỏe không còn như trước, nhưng những ký ức về tuổi trẻ dưới màu áo lính vẫn còn nguyên trong tâm trí tôi. Tôi nhớ những ngày đầu nhập ngũ, nhớ những buổi huấn luyện, nhớ những bữa cơm tập thể, nhớ những đêm anh em ngồi kể chuyện quê nhà. Tôi nhớ cả những lúc mệt mỏi nhưng vẫn động viên nhau cố gắng. Đó là một thời tuổi trẻ đã đi qua, nhưng chưa bao giờ mất đi. Tôi luôn tự hào khi nhớ về quãng đời mình đã từng khoác trên vai màu áo lính. Bởi ở đó, tôi đã sống những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ – những năm tháng biết đặt trách nhiệm với quê hương, đất nước lên trên những mong muốn riêng của bản thân.Ba năm trong quân ngũ đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời tôi.Và mỗi khi nhắc về những năm tháng ấy, tôi vẫn thường nghĩ:

“Tuổi trẻ chỉ đến một lần, và tôi may mắn đã có một tuổi trẻ thật đáng nhớ – tuổi trẻ dưới màu áo lính.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn