Câu chuyện thời hoa lửa - Trần Văn Bền - Lương Phú A
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Trần Văn Bền
Năm sinh: 1946
Địa chỉ: Ấp Lương Phú A, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Trong những câu chuyện về chiến tranh mà tôi từng nghe qua, ký ức thường được nhuộm bằng hai gam màu quen thuộc: màu của người anh hùng và màu của người chiến thắng. Những trang sách, những bài học lịch sử thường khắc họa hình ảnh con người kiên cường, bất khuất, sẵn sàng hi sinh vì lý tưởng lớn lao. Nhưng chỉ đến khi tôi lắng nghe những lời kể rời rạc, đứt quãng từ mẹ, tôi mới dần nhận ra rằng chiến tranh không chỉ có hào quang. Ở một góc khuất nào đó, vẫn có những con người mang theo nỗi sợ hãi và cả cảm giác day dứt, ám ảnh suốt một đời. Và người ấy, không ai xa lạ, chính là ông ngoại tôi.
Ông tôi từng là một người lính trong những năm tháng của Chiến tranh Việt Nam. Thế nhưng, khác với những câu chuyện hào hùng mà tôi từng được nghe, ông gần như không bao giờ kể về quãng đời ấy. Mỗi lần ai đó vô tình nhắc đến, ông chỉ lặng im. Sự im lặng của ông không phải là quên, mà giống như ông đang đứng trước một miền ký ức phủ đầy sương mù - nơi có những điều ông không muốn, hoặc không thể gọi tên thành lời. Ánh mắt ông mỗi khi ấy thường xa xăm, trĩu nặng, như thể đang nhìn về một nơi rất xa, rất sâu trong quá khứ.
Tôi không biết hết những gì ông đã trải qua. Tôi chỉ có thể hình dung mơ hồ rằng, trong những năm tháng ấy, con người phải sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt đến mức mà ranh giới giữa đúng - sai, sống - chết đôi khi trở nên mong manh. Cuộc sống khó khăn, thời cuộc xô đẩy đã đưa ông trở thành người lính ở bên “đầu chiến tuyến kia”. Và rồi tôi hiểu ra rằng, lịch sử vốn không nên chỉ được nhìn từ một phía. Dù ở bên nào, con người cũng phải đối diện với nỗi sợ hãi, sự mất mát và những vết thương không dễ gì lành lại.
Có lẽ điều khiến tôi day dứt nhất không phải là việc ông đã ở bên nào của cuộc chiến, mà là những gì ông phải mang theo sau khi chiến tranh kết thúc. Đó có thể là ký ức về những khoảnh khắc sinh tử, là hình ảnh của những con người đã ngã xuống, hay đơn giản là cảm giác bất lực trước những điều vượt ngoài lựa chọn của một con người. Những điều ấy không được ông kể ra, nhưng tôi có thể cảm nhận được qua sự trầm lặng và nỗi buồn ẩn sâu trong ánh mắt ông.
Từ câu chuyện của ông, tôi dần hiểu rằng, phía sau mỗi danh xưng - dù là “người lính”, “người chiến thắng” hay “kẻ ở bên kia chiến tuyến” - đều là một con người bằng xương bằng thịt, với những cảm xúc rất thật và những nỗi niềm riêng không dễ chia sẻ. Chiến tranh, suy cho cùng, không chỉ tạo nên những anh hùng, mà còn để lại những vết sẹo âm thầm trong tâm hồn con người.
Vì thế, điều mà tôi trân trọng hơn cả không phải là thắng hay thua, mà chính là hòa bình. Hòa bình - hai chữ giản dị nhưng lại được đánh đổi bằng biết bao mất mát, bằng hàng triệu giọt nước mắt, bằng cả những ký ức mà có lẽ nhiều người sẽ mang theo suốt đời. Nhờ có hòa bình, chúng ta mới có thể ngồi đây, lắng nghe và suy ngẫm về quá khứ, để biết trân quý hiện tại và sống có trách nhiệm hơn với tương lai.
Và có lẽ, với tôi, cách trân trọng ông ngoại không phải là cố gắng hỏi cho bằng hết những điều ông không muốn nói, mà là học cách lắng nghe sự im lặng của ông - bởi trong đó đã chứa đựng cả một câu chuyện dài, sâu lắng và đầy ám ảnh của một thời đã qua.



