CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - Trần Văn Toán (1)

Hưởng ứng cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa” do Đoàn phường phát động, tôi đã có dịp gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của bác Trần Văn Toán – một cựu chiến binh hiện đang sinh sống tại địa phương.
Buổi chiều hôm ấy, tôi đến thăm bác trong căn nhà nhỏ giản dị. Trên bàn thờ trang nghiêm là tấm ảnh đồng đội của bác – những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Bên cạnh là những tấm bằng khen, huân chương được giữ gìn cẩn thận như những minh chứng cho một thời tuổi trẻ đầy tự hào.
Bác Toán năm nay đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng nhưng giọng nói vẫn sang sảng, rõ ràng. Khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ánh mắt bác như sáng lên, vừa xúc động, vừa tự hào. Bác kể rằng mình nhập ngũ khi mới tròn hai mươi tuổi. Đó là những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác tình nguyện lên đường, để lại sau lưng mái nhà thân thương và lời dặn dò nghẹn ngào của mẹ. “Ngày ấy, thanh niên chúng tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất – đất nước chưa yên thì mình chưa thể đứng ngoài,” bác nói. “Những năm tháng ở chiến trường là chuỗi ngày đầy gian khổ. Hành quân giữa rừng sâu, thiếu thốn lương thực, sốt rét rừng hoành hành, bom đạn rình rập. Có những đêm, cả đơn vị phải đào hầm trú ẩn suốt nhiều giờ liền vì máy bay địch ném bom liên tục”.
( Hình ảnh: Bác Trần Văn Toán thời còn trẻ)
Bác Toán kể về một lần bị thương trong trận đánh ác liệt. Mảnh đạn găm vào chân, đau đớn nhưng bác vẫn cố bám trụ cùng đồng đội cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó, bác được đưa về tuyến sau điều trị rồi lại tiếp tục xin trở lại đơn vị.“Tôi còn sống trở về là may mắn hơn rất nhiều đồng đội của mình,” bác nghẹn ngào
“Trong bức ảnh này, có người đã hy sinh khi chưa kịp biết mặt con đầu lòng.”
Câu nói ấy khiến tôi lặng đi. Là một giáo viên mầm non, mỗi ngày tôi đều nhìn thấy những đứa trẻ hồn nhiên, được lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình. Tôi chợt nhận ra rằng, sự bình yên của hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao mất mát của thế hệ đi trước.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác Trần Văn Toán trở về quê hương với thương tích còn in dấu trên cơ thể. Nhưng người lính năm xưa không cho phép mình nghỉ ngơi. Bác tích cực tham gia lao động sản xuất, gương mẫu trong các phong trào của địa phương, tích cực tuyên truyền, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Nhiều năm qua, bác thường xuyên tham gia nói chuyện truyền thống tại các trường học, Bác mỉm cười hiền hậu: “Tuổi trẻ của bác đã được sống đúng thời khắc đất nước cần. Đó là niềm tự hào.”
Câu trả lời giản dị ấy lại chứa đựng biết bao ý nghĩa. Tôi nhận ra rằng “thời hoa lửa” không chỉ là thời của bom đạn, mà còn là thời của lý tưởng, của lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm. Rời khỏi nhà bác chiều hôm đó, tôi mang theo những trang ghi chép đầy cảm xúc, những hình ảnh về kỷ vật chiến tranh và cả những bài học sâu sắc.
Trở về lớp học, tôi kể cho các con nghe – bằng những lời đơn giản nhất – rằng:
“Có những ông, những bác khi còn rất trẻ đã phải ra chiến trường để bảo vệ đất nước. Nhờ vậy, hôm nay chúng ta mới được đến trường, được vui chơi.” Một bé trai ngây thơ hỏi tôi: “Cô ơi, bây giờ không có chiến tranh, chúng con làm gì để yêu nước ạ?”
Tôi trả lời: “Yêu nước là chăm ngoan, học giỏi, biết giúp đỡ mọi người và giữ gìn quê hương mình sạch đẹp.” Tôi tin rằng, gieo vào tâm hồn trẻ thơ lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc chính là cách tiếp nối ngọn lửa của thế hệ cha anh.
Cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ giúp tôi được gặp gỡ một nhân chứng lịch sử, mà còn giúp tôi hiểu rõ hơn trách nhiệm của bản thân trong công tác giáo dục. Mỗi câu chuyện được ghi lại là một lần truyền thống được tiếp nối. “Thời hoa lửa” của bác Trần Văn Toán là những năm tháng chiến đấu không tiếc tuổi xuân.
“Thời hoa lửa” của thế hệ hôm nay là sống có lý tưởng, học tập và lao động hết mình để xây dựng đất nước.
Ngọn lửa năm xưa không còn bùng cháy giữa bom đạn, nhưng vẫn đang cháy âm thầm trong từng hành động tử tế, trong từng việc làm có ích cho cộng đồng. Xin được bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới bác Trần Văn Toán – và tới tất cả những nhân chứng lịch sử – những người đã viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc bằng chính tuổi trẻ và máu xương của mình.
Và với vai trò là một giáo viên mầm non, tôi xin hứa sẽ tiếp tục kể lại những câu chuyện ấy, để thế hệ mầm non hôm nay lớn lên trong hòa bình nhưng không quên quá khứ, sống có trách nhiệm và biết trân trọng giá trị của độc lập, tự do.



