Cựu chiến binh

Câu Chuyện Thời Hoa Lửa - Trần Văn Tuần

Bắc Ninh25/06/2026Trần Thị Nguyệt (Trường THPT Yên Dũng số 3)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên chặng đường thấu hiểu về lịch sử hào hùng của dân tộc, tôi đã lắng nghe những câu chuyện về bao khung gỗ khuyết hình đang bất động như khoảng lặng giữa ba hồi kèn truy điệu người ra đi - những khung gỗ không nét mặt, không nụ cười, chỉ có một vuông giấy ố màu ghi vội tên người và năm hy sinh. Song, chính nơi trắng thẳm ấy lại vọng ngân tiếng gọi sâu nhất của đất nước, vang lên nhịp trái tim Tổ quốc được chạm khắc bằng máu và nước mắt. Nhìn vào những khoảng trắng không vang lên nhịp trái tim Tổ quốc được chạm khắc bằng máu và nước mắt. Nhìn vào những khoảng trắng không lời ấy. Dù trải qua bao nhiêu sự bi thương, tàn khốc của chiến tranh nhưng ,những kỉ niệm, giây phút, thước phim qúy giá của những người chiến sĩ vẫn còn sống mãi trong trái tim nhân dân. Điều đó cũng mong rằng thế hệ giữ gìn, biết ơn những người đã hi sinh cho một đất nước hoà bình. Song hành giúp giới trẻ nhớ đến một thời hào hùng , kiên cường, mạnh mẽ, đoàn kết của dân tộc ta.

Ngày 17/2/1979, khi thời gian đất nước đang rơi vào cảnh chiến tranh , loạn lạc, thiếu thốn, đã có rất nhiều chàng trai thanh niên 16-18 tuổi phải chia xa gia đình lên đường để bảo vệ tổ quốc, phía Bắc chưa giải phóng . Trần Văn Tuần đã quyết định rời xa gia đình thân yêu để lên đường nhập ngũ. Ngày chia xa , hành trang ông chỉ là vài thứ đơn giản nhất và trên hết là một trái tim mang ý chí mãnh liệt quyết tâm bảo vệ Tổ quốc Trong ánh mắt là nỗi lo âu xen lẫn niềm tự hào. Dẫu bịn rịn, xúc động, nhưng trong trái tim người lính trẻ ấy luôn rực cháy ngọn lửa yêu nước và tinh thần sẵn sàng chiến đấu.

Những ngày hành quân nơi rừng núi vô cùng gian khổ. Đơn vị của ông phải cuốc bộ qua những chặng đường dài, đối mặt với cái nắng cháy da, những cơn mưa rừng dai dẳng và màn đêm sâu thẳm. Có những đêm, giữa không gian tĩnh lặng, chỉ còn vang lên tiếng bước chân đều đều, tiếng côn trùng rả rích và những câu hát khe khẽ nhớ về quê hương. Lương thực khan hiếm, nước uống ít ỏi, các chiến sĩ phải chia nhau từng miếng bánh, từng ngụm nước. Chính trong hoàn cảnh khó khăn ấy, tình đồng đội ngày càng bền chặt, trở thành điểm tựa tinh thần giúp họ vững vàng trước mọi hiểm nguy.

Chiến tranh miền Bắc lúc ấy vô khắc nghiệt . Ông Tuần đã tham gia nhiều cuộc đánh căng thẳng và khốc liệt . Trong ký ức ông nhớ rằng đến liệt sĩ Hoàng Thị Hồng Chiêm đến thăm chồng và 17 ngày kinh hoàng quân ta phải đấu tranh với quân xâm lược . Sau 17 ngày đã kết thúc quân ta đã chiến tranh . Một cuộc đấu tranh đã có rất nhiều người đã phải hi sinh, trong đó có rất nhiều đồng đội của ông ngã. Dù rất đau lòng nhưng phải nén lại sự đau đớn ấy , kiên cường bước tiếp trong chiến tranh dù đang bị thương

Sau kết thúc trận đánh , ông còn tham gia vào công an ngũ 209( pò hèn, Quảng Ninh), 211 đồn cửa khẩu biên giới Bắc Luân, cũng là người trực tiếp tham gia vào nhiều trận đánh trong thời điểm ấy . Nhưng khi nghe tin những người đồng đội đã nằm xuống đó là sự đau buồn, chính điều đó đã khiến muốn quyết tâm bảo vệ tổ quốc. Cuộc sống người lính luôn đối diện với mất mát, đau thương, song không ai chùng bước hay nản lòng.

Trong suốt những năm tháng chiến tranh, ông không bao giờ quên tình cảm và sự đùm bọc của nhân dân. Ông xúc động kể về những bà mẹ Việt Nam anh hùng đã che chở, nuôi giấu bộ đội, sẵn sàng sẻ chia từng bữa cơm, từng viên thuốc quý. Chính tình yêu thương giản dị mà thiêng liêng ấy đã tiếp thêm sức mạnh, giúp người lính vững tin vượt qua mọi gian khổ.

Ngày đất nước được hoà bình, miền Bắc giải phóng, ông quay trở về quê hương, mang theo trên mình những vết thương chiến tranh vô vàn nhiều kỷ niệm không thể quên được , với cùng nhiều kỷ vật mang trở về.nó lại là một câu chuyện khác nhau, những ký ức riêng biệt , là một phần xương máu của những người đồng đội, ký ức chiến tranh.

Tuy hiện nay, trong ngôi nhà đơn sơ của ông chỉ trong một góc trong ngôi nhà chứa kỷ vật và hình của ông, nơi ấy lưu giữ một thời hoa lửa .Nhưng nhiều học sinh, sinh viên đã tìm đến, lắng nghe ông kể chuyện để hiểu hơn về lịch sử dân tộc và sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh.

Câu chuyện của cựu chiến binh Trần Văn Tuần không chỉ là những hồi ức về chiến tranh, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự biết ơn. Những câu chuyện ấy sẽ mãi là nguồn động viên, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay không ngừng học tập, rèn luyện và trân trọng cuộc sống hòa bình mà mình đang có.

Sau đây là một đoạn chia sẻ của về cuộc chiến tranh ấy:

Ngày 17/2/1979, quân xâm lược đã tấn công vào toàn tuyến biên giới phía Bắc Việt Nam. Tại biên giới Quảng Ninh, chúng tấn công vào khu vực Pò Hèn - Thán Phún (Móng Cái), Đồng Văn, Hoành Mô (Bình Liêu), Quảng Đức (Hải Hà). Với tinh thần chiến đấu anh dũng, quân và dân Quảng Ninh đã đẩy lui nhiều đợt tiến công của quân xâm lược. Trong cuộc chiến đấu đã nổi lên nhiều tấm gương tập thể, cá nhân anh hùng như Đại đội 6 Công an vũ trang, Anh hùng Đỗ Chu Bỉ, Đỗ Sĩ Hoạ, liệt sĩ Hoàng Thị Hồng Chiêm…

Sau sự kiện 17/2/1979, cả tỉnh Quảng Ninh đã bừng bừng tinh thần tất cả để bảo vệ Tổ quốc với khí thế của trận Bạch Đằng lịch sử. Hàng ngàn thanh niên đã lên đường xây dựng trận tuyến bảo vệ biên giới. Thế trận chiến tranh nhân dân, thế trận của tinh thần yêu nước, sức mạnh của lòng dân đã tạo ra một điểm tựa vững chắc cho trận tuyến biên giới, giữ vững chủ quyền quốc gia.

Qua lời kể ông đã nhắc đến liệt sĩ Hoàng Thị Hồng Chiêm .

Liệt sĩ Hoàng Thị Hồng Chiêm) sinh năm 1954, quê thôn 4, xã Bình Ngọc, huyện Móng Cái (nay là TP Móng Cái). Cô là cô gái trắng trẻo, nhanh nhẹn, tháo vát, lễ phép với mọi người nên được lòng nhiều người trong thôn.

Năm 1975, cô gái trẻ chuyển ngành về làm ở hợp tác xã mua bán huyện Móng Cái, rồi được điều lên làm mậu dịch viên của cụm thương nghiệp Pò Hèn, gần đồn Công an vũ trang 209 (nay là Đồn biên phòng Pò Hèn).

Tại đây, cô đã gặp và đem lòng yêu Thượng sĩ Bùi Anh Lượng (quê xã Yên Hải, huyện Yên Hưng, nay là TX Quảng Yên), cán bộ vận động quần chúng của đồn Công an vũ trang.

Tình yêu đến với họ một cách bình dị nhất tại chiến tuyến, nơi bất cứ ngày nào cũng có thể là ngày cuối cùng được gặp nhau.

Và, sáng 17/2/1979, chi.ế.n tranh biên giới nổ ra, cả hai cùng chung sức bảo vệ từng tấc đất quê hương rồi hy sinh anh dũng khi Chiêm mới 25 tuổi còn Lượng tròn tuổi 26.

Ngày 6/8/2017, một đám cưới đặc biệt diễn ra tại Quảng Ninh, với hành trình rước dâu Hạ Long - Móng Cái. Đó là đám cưới của hai liệt sĩ Bùi Văn Lượng và Hoàng Thị Hồng Chiêm.

Gia đình nhà trai đã đem di ảnh của liệt sĩ Lượng tới nhà gái và trao lại để cạnh di ảnh liệt sĩ Chiêm trên bàn thờ. Đồng thời cũng rước ảnh chân dung của liệt sĩ Chiêm về Hạ Long.

Từ đó, hai gia đình đã có thêm thành viên mới, nguyện ước của hai liệt sĩ đã trọn vẹn.

Đó là những người đã trải qua những sự đau khổ, những cuộc chiến khốc liệt, những ký ức mất mát của nhiều gia đình. Qua đó, câu chuyện của ông Trần Văn Tuần là câu chuyện về lịch sử , những hình ảnh đáng quý giá, và nhắc nhở cho tuổi trẻ hôm nay rằng đó là những thước phim đáng nhớ mong rằng tuổi trẻ sau này sẽ giữ mãi mãi được sự Hòa Bình này và phát huy xây dựng 1 đất nước mới thật vững mạnh. Đồng thời cũng nhắc nhở tất cả giới trẻ hãy biết ơn và trân trọng những người đã hy sinh nằm xuống để đánh đổi được 1 đất nước Hòa Bình như ngày hôm nay. Đó là xương máu của tất cả anh em 54 dân tộc, là 1 tinh thần đoàn kết vững mạnh, là 1 ý chí kiên cường quyết tâm. Hãy cảm ơn đến họ vì đã cho chúng ta được như ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu Chuyện Thời Hoa Lửa - Trần Văn Tuần | Câu chuyện thời hoa lửa