Bài viết

Câu chuyện: Thời Hoa Lửa Trên Sông Hàn

Đà Nẵng31/12/2025Trường THPT Phan Châu Trinh (Trường THPT Phan Châu Trinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng căng thẳng của chiến tranh, Đà Nẵng vừa mang vẻ đẹp hiền hòa của gió biển, vừa run rẩy dưới tiếng máy bay rền vang. Ánh đèn dầu lập lòe trong những căn nhà sát bờ sông Hàn như những đốm lửa nhỏ chống chọi với đêm tối.

Lan – cô gái thôn Xuân Thiều – lên thành phố ở trọ để làm thợ may. Ba cô mất trong một trận bom ở bờ biển Nam Ô, mẹ bị thương nặng và phải ở quê. Lan lên Đà Nẵng vừa kiếm sống, vừa mong giúp mẹ thuốc thang.

Một buổi chiều, khi đang gom quần áo hộ dân tránh bom, Lan gặp Minh – chàng du kích quê Hòa Vang. Anh đến để thông báo sơ tán. Trong làn khói mờ, anh nhìn Lan bằng ánh mắt kiên định nhưng hiền lành.
“Đêm nay có thể nguy hiểm, mọi người chuẩn bị sẵn nhé.”
Lan gật nhẹ. Đó là lần đầu tiên cô để ý giọng nói trầm ấm hòa lẫn tiếng sóng vỗ từ sông Hàn.

Từ hôm ấy, Minh thường ghé qua khu phố cũ để kiểm tra tình hình. Cùng anh còn có Hòa – cô giao liên hoạt bát, nhanh nhẹn; và Bảy “Lửa” – chiến sĩ biệt động thành nổi tiếng liều lĩnh. Họ trở thành những người bạn hiếm hoi của Lan giữa thành phố đầy biến động.

Những lúc yên ổn hiếm hoi, Lan mang cơm ra bờ sông cho cả nhóm. Minh hay ngồi lặng, nhìn những con thuyền thả neo:
“Sau chiến tranh… anh muốn đưa em ra bán đảo Sơn Trà, nhìn thành phố này từ trên cao. Hòa bình rồi, Đà Nẵng sẽ đẹp lắm.”
Lan mím môi, tim đập mạnh:
“Em chỉ mong mọi người đều trở về được.”

Hòa – cô gái nhỏ bé nhưng can đảm – cười đùa:
“Lan lo cho Minh vậy, chắc không phải bình thường đâu nha!”
Lan đỏ mặt, còn Minh bối rối quay đi. Giữa bom đạn dội vào đêm, những cảm xúc tuổi trẻ vẫn kịp nảy nở đẹp như đốm hoa đỏ rực trên đồi Hải Vân mỗi mùa khô.

Một tối cuối mùa mưa, tin báo có đoàn xe quân địch chuẩn bị đi qua cầu Trịnh Minh Thế. Bảy “Lửa” quyết định cùng Minh tổ chức phá cầu tạm để ngăn đường. Hòa giữ nhiệm vụ đưa tin, còn Lan – dù được khuyên nên tránh xa – vẫn âm thầm chuẩn bị băng gạc.

Đêm đó, trời nổi gió dữ dội, mưa quất mạnh như roi. Tiếng súng nổ chát chúa. Từ xa, Lan nhìn thấy những đốm lửa lóe lên phía cầu. Tim cô thắt lại mỗi khi nghe tiếng bom rung chuyển mặt đất.

Hòa chạy về, gương mặt tái nhợt:
“Minh bị trúng mảnh đạn… Bảy ‘Lửa’ đang đưa anh ấy về!”

Lan đổ sụp người xuống. Khi Minh được đưa vào căn nhà tránh bom, áo anh đẫm máu, hơi thở yếu. Lan run rẩy dùng khăn lau mặt cho anh, nước mắt rơi lên bàn tay chai sạn của người cô thương.
Minh mở mắt, cố mỉm cười:
“Đừng… đừng khóc. Anh còn hứa đưa em đi Sơn Trà mà.”

Trong tiếng còi báo động chát chúa, Lan nghe rõ từng nhịp thở gấp của Minh – như người vừa cạn sức nhưng vẫn cố níu lại thứ gì đó quan trọng hơn cả sự sống.

Sáng hôm sau, Bảy “Lửa” và Hòa phải đưa Minh đến trạm y tế bí mật ở Hòa Liên. Lan đòi đi theo nhưng Minh lắc đầu:
“Em ở lại sẽ an toàn hơn. Anh không muốn em gặp nguy hiểm.”

Đó là lần cuối Lan nhìn thấy Minh còn tỉnh táo.

Trên đường rút lui, đoàn quân bị phục kích. Bảy “Lửa” kể lại sau này: Minh đã đẩy Hòa sang một bên khi thấy lính địch bắn thẳng về phía họ. Anh trúng thêm một phát ngay ngực.
Chàng du kích can trường ngã xuống giữa cánh đồng cỏ ướt sương, mắt vẫn hướng về phía thành phố.

Ngày Đà Nẵng giải phóng, tiếng reo hò vang khắp cầu sông Hàn. Cờ bay rực rỡ. Người dân ôm lấy nhau, khóc cười không ngớt. Nhưng Lan lại đứng lặng trước bến thuyền, tay siết chặt chiếc khăn tay Minh từng để lại – thêu hình con chim én tượng trưng cho hy vọng.

Hòa trở về, nhưng cô không còn nụ cười ngày trước. Cô đưa cho Lan một vật nhỏ, gói bằng túi vải cũ. Bên trong là một mảnh giấy nhòe máu:
“Lan, nếu anh không trở lại, hãy sống thay cả phần anh. Đà Nẵng hòa bình rồi, em nhớ đi Sơn Trà giúp anh.”

Lan ôm chặt mảnh giấy, nước mắt rơi mà không thành tiếng.

Đà Nẵng hồi sinh từng ngày. Lan mở một tiệm may nhỏ trên đường Bạch Đằng. Hòa làm ở bệnh viện, vẫn qua lại thăm Lan như chị em.

Có những chiều gió biển thổi mạnh, Lan lại một mình leo lên đỉnh Sơn Trà. Từ trên cao nhìn xuống thành phố rực sáng, cô cảm nhận hơi ấm của Minh – hơi ấm của tuổi trẻ đã hóa thành những viên gạch đầu tiên cho hòa bình hôm nay.

Một lần, Hòa hỏi Lan:
“Lan này… em có hối hận vì đã yêu một người như Minh không?”
Lan nhìn xuống thành phố, nụ cười dịu dàng như ánh trăng trên biển Tiên Sa:
“Không. Vì chính những mối tình giữa thời hoa lửa đã làm nên sức mạnh để thành phố này đứng dậy.”

Chiếc khăn tay con én vẫn nằm trong ngăn tủ cũ, nhưng ký ức về Minh đã tan vào nắng gió Đà Nẵng – mãi mãi trong trẻo, mãi mãi ở tuổi đôi mươi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn