Câu chuyện thời hoa lửa “trên tuyến liên lạc”
Câu chuyện thời hoa lửa “trên tuyến liên lạc”
Hứa Văn Phước sinh ra và lớn lên tại một làng quê yên bình thuộc xã Hòa Tú. Tuổi thơ của ông cũng giản dị như bao đứa trẻ khác trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Ngày ngày, cậu bé Phước theo trâu ra đồng, chân lấm bùn non, tối về quây quần bên mẹ là bà Nguyễn Thị Đàng dưới ánh đèn dầu leo lét. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, nhưng trong ánh mắt cậu bé ấy luôn ánh lên sự hiền lành và lòng yêu quê hương sâu sắc.
Chiến tranh dần lan rộng, mang theo những mất mát và chia ly. Khi vừa tròn mười sáu tuổi, Hứa Văn Phước đã đưa ra một quyết định lớn lao cho cuộc đời mình. Ông lặng lẽ trốn cha mẹ, theo Tiểu đoàn Phú Lợi 1 lên đường bảo vệ Tổ quốc. Ngày rời quê, ông không dám nói lời từ biệt, chỉ âm thầm mang theo nỗi nhớ gia đình và lời dặn dò chưa kịp thốt thành lời. Từ đó, cậu bé chăn trâu năm nào trở thành một người lính giữa chiến trường ác liệt.
Ngoài mặt trận, Hứa Văn Phước được giao nhiệm vụ làm chiến sĩ thông tin liên lạc, người truyền điện báo giữa chiến trường và hậu phương. Trên vai ông luôn là chiếc ba lô nặng trĩu, gắn ăng-ten truyền tin vươn cao giữa rừng sâu và bom đạn. Công việc của ông thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, bởi mỗi tín hiệu truyền đi đều góp phần giúp chỉ huy nắm rõ tình hình chiến sự. Dù phải đối mặt với hiểm nguy rình rập từng giờ, ông vẫn kiên cường bám trụ, giữ cho mạch liên lạc không bao giờ bị gián đoạn.
Những lúc hiếm hoi được nghỉ ngơi, ông lại ngồi viết thư gửi về quê nhà, hỏi thăm sức khỏe cha mẹ, kể rằng mình vẫn bình an và vững vàng nơi chiến tuyến. Những lá thư ngắn ngủi ấy không chỉ là lời động viên người ở lại, mà còn là sợi dây nối liền tình cảm gia đình giữa bom đạn chiến tranh.
Rồi một ngày, trong lúc đang làm nhiệm vụ truyền tin như bao ngày khác, Hứa Văn Phước bất ngờ bị giặc Mỹ bắn từ phía sau. Ông ngã sấp xuống đất, chiếc ba lô và ăng-ten vẫn còn trên vai. Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo bao điều chưa kịp kể, bao thông tin chưa kịp truyền đi. Nếu còn sống, có lẽ ông đã để lại cho hậu thế nhiều câu chuyện hơn nữa về những năm tháng chiến đấu gian khổ ấy.
Sau này, sự hy sinh của ông được Tổ quốc ghi nhận bằng nhiều huân chương cao quý. Nhưng hơn tất cả những phần thưởng ấy, Hứa Văn Phước đã để lại một “đóa hoa lửa” rực sáng giữa chiến tranh, đó là tinh thần dũng cảm, sự hy sinh thầm lặng của người chiến sĩ thông tin liên lạc. Hoa lửa ấy không chỉ cháy trong quá khứ, mà còn soi sáng lòng yêu nước của các thế hệ hôm nay và mai sau.


