Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện thời hoa lửa: Trương Văn Ly – Người chỉ huy cảm tử

Liệt sĩ Trương Văn Ly (1924–1952) là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam, quê quán tại Quảng Bình. Ông từng giữ chức vụ Đại đội trưởng bộ binh, Tiểu đoàn 86, Trung đoàn 812, Đại đoàn 305, hy sinh anh dũng trong trận phục kích Cầu Cháy vào tháng 2 năm 1952 khi đang chiến đấu tại chiến trường Liên khu 5

An Giang12/04/2026phường đoàn Mỹ Thới (phường đoàn Mỹ Thới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống thực dân, khi Tổ quốc còn chìm trong bom đạn, có những con người đã sống và chiến đấu như những ngọn lửa không bao giờ tắt. Trương Văn Ly là một trong những người như thế. Sinh ra trong thời loạn lạc, tháng 10 năm 1945, chàng trai Trương Văn Ly đã sớm giác ngộ cách mạng và bước vào hàng ngũ chiến đấu. Từ đó, cuộc đời anh gắn liền với chiến trường, với những trận đánh ác liệt – hơn 100 trận lớn nhỏ. Ở bất cứ nơi đâu, anh luôn là người đi đầu, chỉ huy những đội quân cảm tử, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ. Một đêm đầu năm 1952, tại Phan Thiết – nơi địch đặt trường sĩ quan với hệ thống phòng thủ nghiêm ngặt – nhiệm vụ tiêu diệt cứ điểm được giao cho đơn vị của Trương Văn Ly. Trước mắt họ là ba lớp phòng tuyến dày đặc, lính canh tuần tra nghiêm ngặt, ánh đèn pha quét sáng cả một vùng. Nhưng không có chướng ngại nào làm chùn bước người chiến sĩ cảm tử. Dẫn đầu 23 đồng đội, Trương Văn Ly lặng lẽ bò qua từng lớp phòng ngự. Khi thời cơ đến, anh bất ngờ ra tay hạ gục tên lính gác đầu tiên. Ngay lập tức, đơn vị chia thành nhiều mũi tiến công, đánh thẳng vào trung tâm. Tiếng súng nổ dồn dập xé tan màn đêm. Chỉ trong thời gian ngắn, quân ta tiêu diệt hàng chục tên địch, làm tan rã hai đại đội tân binh, thu nhiều vũ khí và cả đại bác. Trận đánh thắng lợi vang dội, góp phần làm suy yếu lực lượng địch tại khu vực. Nhưng chiến tranh không bao giờ là những chiến thắng dễ dàng. Chỉ một tháng sau, tại trận phục kích Cầu Cháy, tình thế trở nên vô cùng nguy cấp. Tổ súng máy của ta bị thương gần hết ngay khi trận đánh vừa bắt đầu. Địch lợi dụng thời cơ phản công dữ dội, hỏa lực dày đặc khiến đội hình ta rơi vào thế bất lợi. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Trương Văn Ly không hề lùi bước. Anh lao lên phía trước, trực tiếp cầm súng máy, siết cò liên hồi vào đội hình địch. Tiếng súng của anh như mệnh lệnh xung trận. Vừa bắn, anh vừa hô lớn: “Xung phong!” Được tiếp thêm khí thế, các chiến sĩ đồng loạt vùng lên, xông thẳng vào quân thù. Giữa làn đạn dày đặc, Trương Văn Ly vẫn đứng ở vị trí cao nhất, chỉ huy đơn vị tiến công. Nhưng rồi, một viên đạn của địch đã trúng vào anh. Người chỉ huy ngã xuống ngay giữa chiến trường. Sự hy sinh của anh không làm đồng đội chùn bước – mà ngược lại, càng thổi bùng lên ngọn lửa căm thù. Toàn đơn vị ào lên như vũ bão, đánh tan quân địch, tiêu diệt hơn một trung đội. Anh đã ngã xuống, nhưng tinh thần của người chiến sĩ cảm tử ấy vẫn còn mãi. Cuộc đời Trương Văn Ly là biểu tượng của lòng dũng cảm, của ý chí kiên cường và tinh thần “quyết chiến quyết thắng” của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong những năm tháng “hoa lửa” ấy, có biết bao con người như anh – lặng lẽ sống, chiến đấu và hy sinh – để Tổ quốc hôm nay được hòa bình, độc lập. Và tên anh, Trương Văn Ly, vẫn sẽ được nhắc mãi như một ngọn lửa không bao giờ tắt trong lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn