Câu chuyện thời hoa lửa - Trương Văn Minh- Ấp Lương Phú A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp.
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Trương Văn Minh
Năm sinh: 1944
Địa chỉ: Ấp Lương Phú A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp.
Con người ta thường nói: “Nếu chúng ta không kết thúc chiến tranh, chiến tranh sẽ kết thúc chúng ta”, “Lịch sử của đất nước được viết lên bằng chính máu của ông cha ta, nếu ta lãng quên thì tương lai sẽ phải viết lại bằng máu”. Chiến tranh không đáng sợ, chỉ sợ người trẻ sẽ quên đi mất đất nước, chúng ta đang tận hưởng, đang đắm mình vào những ngày của tuổi trẻ, nhưng lại quên đi rằng, sau cả bầu trời hòa bình tươi đẹp ấy, có biết bao nhiêu người đã ở mãi với tuổi đôi mươi.
Năm 1965 - 1975 là cái thời mà mỗi tiếng gió thổi qua đồng lúa, đều mang mùi khét của thuốc súng, kèm là mùi máu tanh và chút hơi ấm còn sót lại từ chính những người lính đã ngã xuống vì quê hương, là tháng năm mà trái tim người mẹ đã hoàn toàn héo úa vì tiễn con ra trận, và sự chờ đợi mòn mỏi mà chẳng hẹn ngày trở về, là trang sách, là câu chuyện về lời kể chỉ còn là sự hi sinh kiên cường, gắng gượng mà trở về.
Tại Tuy Hòa - Phú Yên, ông tôi, người ông đã từng ngã xuống vì thuốc súng, là câu chuyện được người người kể lại khi ông đã nằm lại ở trốn quân thù, gieo mình vì Tổ quốc.
Đó là mùa hạ năm tháng ba, khác với sự vui tươi và đẹp đẽ của hiện tại, không phải là niềm vui khi được trải nghiệm những ngày của tuổi trẻ, mà chỉ đơn giản là sự tươi đẹp trong chính tâm hồn của người lính, là một mùa hạ, không có tiếng cười đùa, chỉ có sự hạnh phúc, sự lo lắng, sự quyết tâm trên chiến trường, không ngần ngại hướng mình đến tương lai của nước nhà.
Ông vốn là người nhút nhát, vẫn cố hướng mình về đất nước tươi đẹp nhìn đồng đội bất chấp sự nguy hiểm không ngần ngại treo mình với nỗi sợ chỉ để mang lại một bình yên và tự do cho đất nước.
Vào những ngày kháng chiến khốn khó nhất đến chút cháo cũng đã quá đỗi xa xỉ, cái thời mà mỗi bữa ăn, mỗi giấc ngủ đều phải đánh đổi bằng mạng sống và quyết tâm, khi chỉ còn là chút cháo còn sót lại, chỉ còn là những củ khoai mì, khoai từ nhỏ bé đều phải cố mà đào dù đôi đã dần như lở loét, thấm đẫm vào da thịt,... Hay những bụi cây lớn được trải gọn trên nền đất khô khan chỉ để tạm bợ mà sống... Dù là tất cả cố gắng và nỗ lực nhưng chỉ đủ để ta cầm hơi mà sống sót, chỉ vì thứ ánh sáng, thứ hi vọng cho một tương lai về hai tiếng hoà bình nhỏ bé.
Không chỉ riêng những người lính cách mạng mà còn là sự quyết tâm của bà con, không bỏ cuộc khi cuộc sống cách mạng đang dần khó khăn qua từng ngày... Đâu đâu cũng là xác người vừa ra đi vẫn còn đó, nỗi sợ gần như làm tâm trí họ thêm rối tung. Vào những buổi được trực gần nhà tại thôn quê, ông luôn hướng mắt về nhà mình, lẫm bẫmvề những trải nghiệm và kỉ niệm khi hành quân, ông ngắm nhìn nhà mình thật lâu, có nhớ nhung, có đau buồn nhưng chỉ biết liếc nhìn căn nhà gỗ đang dần khuất khỏi tầm mắt.
Sự bất lực đến chút quyết tâm hình thành khi mùa đông đã gần như bao phủ thấm sâu vào lớp da thịt, đến chăn cũng chẳng thể ngăn cách dù là chiếc chăn mỏng nhưng lại là chút ấm áp hiếm hoi xoa dịu đi những nỗi lo trong lòng người chiến sĩ.
Vào mỗi tối, khi cái lạnh của mùa đông đang bao trùm, ông dùng chiếc khăn mỏng lớn quấn chặt lấy bản thân, màu đỏ của màu cùng với màu bùn đất trộn lẫn loan ra thấm đẫm lớp áo bộ đội. Chỉ còn sự lo lắng, sự bất an khi không khí vẫn còn thoang thoảng mùi máu tanh không sao vơi đi được, chút máu vừa lau khô còn sót lại trên gương mặt làm nhòe đi tầm mắt tôi. hơi thở dồn dập rồi lại yếu ớt, chứng khiến người đồng đội vừa mới trò chuyện rom rả đêm qua, giờ lại thoi thóp trên chiếc giường sắt đơn sơ, đấu tranh với sự sống và nỗi sợ.
Những ngày kháng chiến càng trở nên khó nhọc, lương thực lại càng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Từ ban đầu vẫn còn là chút cháo nóng, nhưng về sau chỉ còn lại chút rau dại nhỏ hái ven đường. Đến những ngày thường cũng chỉ có rau, khoai và cỏ dại là chút động lực nhỏ để bước tiếp, có đôi lúc, vẫn sẽ có chút cháo bẹ, thơm ngon đang đợi chờ và đến chút vụn lương khô cũng đã quá may mắn. Tuy thức ăn là thế, nhưng những trận đánh kháng chiến chỉ có đi mà chẳng có về. Đến việc nghe tin người thân mất, giờ này cũng chẳng quá xa lạ. Nhưng ngày kháng chiến ấy cứ trôi đi nhưng vẫn để lại những kí ức đẹp trong hành trình quyết tâm của người lính. Những gian nan kéo dài nhưng đổi lại còn là những chiến thắng phi thường, còn là niềm vui sướng khi đang từng bước đến gần hơn với tương lai nước tươi sáng của nước nhà.
Vào mùa hạ tháng 5 năm 1971, khi cứ ngỡ hòa bình đã gần ngay phía trước, niềm vui sướng khi đang từng bước tiến gần hơn với hòa bình, tất cả những công sức, những nỗ lực cũng đã gần như được đền đáp, khi chỉ còn một chút nữa thôi đã có thể vẫy gọi với hòa bình, ông lại ra đi, ra đi khi vẫn còn mang trong mình niềm vui của chiến thắng. Đó là vào buổi chiều tối, ông ra đi trên một đỉnh núi khi vẫn mang trong mình về một tương lai chiến thắng tưởng chừng như xa vời. Khi nghe tin ông mất, gia đình chỉ có thể lập cho ông một chiếc mộ giả đơn sơ đến một bức ảnh cũng không còn.
Câu chuyện của ông, sao này được các ông, các chú kể lại, đến tai tôi cũng đã là rất lâu về trước... Ban đầu là buồn và xót thương khi bé vẫn không hiểu những gì ông bà đã phải vượt qua vì hòa bình. Nhưng giờ khi một lần nữa được nghe câu chuyện này, lòng lại thấy rất hãnh diện, hãnh diện vì mình có một người ông kiên cường và mạnh mẽ đến thế. Khi ông mất, có lẽ đã không thể thấy được hòa bình nhưng những cố gắng của ông đều được gia đình và bạn bè ghi nhớ.
Tuy câu chuyện của ông đã khép lại nhưng mở ra cho tôi là vô vàng những cảm xúc nghẹn ngào, nó càng cho tôi biết rằng hòa bình hôm nay đều được đánh đổi bằng máu và nước mắt của ông cha ta là sự hy sinh thầm lặng và cố gắng đều được là ngọn lửa thiêng liêng soi sáng đến hòa bình. Mồ hôi và nước mắt của ông cha ta đều là những quyết tâm soi sáng đi vận mệnh của nước nhà. Khi nghe câu chuyện, tôi hiểu ra được rằng bản thân phải càng cố gắng hơn nữa, cố gắng vì một tương lai đã
phải đánh đổi từ máu thịt của ông cha mình. Để bản thân không phải phụ lòng những hi sinh và cố gắng của thế hệ đi trước.

