CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – TỪ THAO TRƯỜNG ĐẾN TRẬN TUYẾN
Ông Hà Văn Giai, sinh năm 1960, nhập ngũ năm 1977, khi mới mười bảy tuổi. Ở tuổi đời còn rất trẻ, ông rời quê hương, khoác lên mình bộ quân phục và bắt đầu những tháng ngày rèn luyện trong quân đội.
Ông được biên chế tại Tiểu đoàn Huấn luyện, Sư đoàn 346. Những ngày đầu quân ngũ là quãng thời gian người chiến sĩ trẻ làm quen với kỷ luật, với thao trường và những bài huấn luyện quân sự. Từng động tác, từng kỹ năng đều được rèn luyện nghiêm túc để người lính có đủ bản lĩnh và khả năng thực hiện nhiệm vụ khi tình hình yêu cầu.
Từ những buổi hành quân mang nặng ba lô, những giờ luyện tập trên thao trường đến những đêm trực sẵn sàng chiến đấu, tất cả đã dần tôi luyện chàng thanh niên Hà Văn Giai trở thành một người lính thực thụ.
Rồi năm 1979, tình hình biên giới phía Bắc trở nên đặc biệt căng thẳng.
Từ môi trường huấn luyện, ông Hà Văn Giai bước vào trực tiếp chiến đấu.
Nếu thao trường dạy người lính cách sử dụng vũ khí và phối hợp với đồng đội thì chiến trường là nơi mọi điều đã học được đặt trước những thử thách thực sự. Tiếng súng không còn là âm thanh trong những buổi luyện tập. Những tình huống diễn ra trước mắt đòi hỏi mỗi người phải bình tĩnh, nhanh chóng và tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh.
Ở tuổi mười chín, ông Giai đã phải đối diện với những giờ phút mà sự sống và hiểm nguy luôn ở rất gần.
Trong chiến đấu, người lính không chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân. Bên cạnh ông luôn là những người đồng đội đã cùng nhau trải qua những ngày huấn luyện, cùng ăn, cùng ở và cùng chia sẻ những gian khó trong quân ngũ. Khi bước vào trận tuyến, tình đồng chí ấy càng trở nên thiêng liêng.
Người này cảnh giới cho người kia. Khi có nhiệm vụ, cả đơn vị cùng phối hợp. Trong những thời điểm căng thẳng, một lời động viên, một ánh mắt hay sự có mặt của người đồng đội bên cạnh cũng trở thành nguồn sức mạnh để người lính vững vàng hơn.
Có những ngày phải luôn trong tư thế sẵn sàng. Có những đêm giấc ngủ không trọn vẹn. Ăn uống và sinh hoạt giữa điều kiện chiến đấu cũng không thể đầy đủ như trong thời bình. Nhưng phía trước là nhiệm vụ bảo vệ biên cương, vì vậy mỗi người lính đều cố gắng hoàn thành phần việc của mình.
Đối với ông Hà Văn Giai, năm 1979 trở thành một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời.
Từ một chiến sĩ trẻ của Tiểu đoàn Huấn luyện, Sư đoàn 346, ông đã trực tiếp bước vào chiến đấu, mang những điều được rèn luyện trên thao trường vào thực tế của chiến trường.
Đó cũng là lúc tuổi trẻ trưởng thành rất nhanh.
Những gian khổ, hiểm nguy và tình đồng đội trong những ngày tháng ấy đã trở thành những ký ức khó có thể phai nhòa. Năm tháng có thể làm nhiều điều thay đổi, nhưng với một người từng trực tiếp đi qua chiến tranh, những hình ảnh về đồng đội, về đơn vị và về những ngày chiến đấu của tuổi mười chín vẫn luôn là một phần đặc biệt trong cuộc đời.
Hôm nay, khi nhìn lại câu chuyện của ông Hà Văn Giai, người ta thấy phía sau những mốc thời gian 1977 – 1979 là cả một chặng đường của tuổi trẻ: từ ngày nhập ngũ, những tháng ngày huấn luyện cho tới lúc trực tiếp bước vào chiến đấu.
Đó là một tuổi thanh xuân không bình lặng.
Một tuổi thanh xuân được rèn trên thao trường, thử thách nơi trận tuyến và gắn bó với những người đồng đội cùng chung nhiệm vụ.
Và đó cũng chính là thời hoa lửa của người lính Hà Văn Giai – những năm tháng tuổi trẻ đã được gửi lại trong màu áo lính và trong nhiệm vụ bảo vệ biên cương Tổ quốc.



