Câu chuyện thời hoa lửa: Tuổi trẻ gửi lại nơi màu áo xanh
Đứa con của đất Quảng
Cậu con trai miền đất đỏ, ngày 10/7/1944, cất tiếng khóc đầu đời trong vòng tay yêu
thương của cha mẹ. Đương thời, quê hương có nhiều biến động, vết thương chiến tranh thực
dân vẫn hằn sâu và chưa một ngày nguôi ngoai. Cuộc sống cơ cực, chất chồng nỗi đau và
gian khó, nhưng nhờ sự che chở và tình thương của gia đình, cậu bé ấy vẫn từng bước khôn
lớn.
Người con trai mang cái tên Trần Ngọc Yến cứ thế trưởng thành giữa miền quê xã Tam
Giang, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam - nơi hun đúc ý chí, tình yêu quê hương và sức
mạnh để cậu bước vào hành trình đời mình.
Thanh xuân gửi vào màu áo lính
Trần Ngọc Yến từ sớm đã nuôi dưỡng một hướng đi thầm lặng của cuộc đời. Tháng
12/1964, ở tuổi 20, chàng trai khoác lên mình màu áo lính, tham gia cuộc chiến chống thực
dân Mỹ. Hai năm lăn lộn trên chiến trường là hai năm khốc liệt nhưng cũng đầy tự hào -
quãng thời gian đã rèn giũa, thử thách và có thể đã khắc sâu trong ký ức của ông mãi về
sau.Tháng 11/1966, Trần Ngọc Yến vinh dự đứng vào hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam. Đó
cũng là thời khắc ghi dấu cái “duyên” đời ông với binh nghiệp - một ngọn lửa bắt đầu bén
ngọn, rồi cháy mãi không tắt.
Đôi chân kiên cường mang nhịp đập của trái tim
Người lính trưởng thành trong hoa lửa. Trần Ngọc Yến mang trong bản thân lòng nhiệt
huyết, cùng với tinh thần trách nhiệm. Ông lần lượt đảm nhiệm nhiều cương vị, công tác gắn
bó với các đơn vị Trung đoàn Ba Gia, Sư đoàn 2. Trong những tháng năm công tác và học tập,
cá nhân ông dần trưởng thành vượt bậc, trở thành Sư đoàn trưởng Sư đoàn 307 - đơn vị
lừng danh của quân khu 5.
Không chỉ dừng ở quê hương, tình nghĩa của ông cũng là một phần nơi đất nước Chùa
Tháp. Năm 1986, trên cương vị Sư đoàn trưởng, Trần Ngọc Yến được phân công sang
Campuchia với vai trò làm chuyên gia. Nơi đất khách xa lạ nhưng không hề cô đơn, vì chính
nơi đây chan chứa tình bằng hữu thân thiết giữa ông và Đại tướng Hout ChHieng-Phó Tư
lệnh Lục quân, Tư lệnh Quân khu 1 Stung Treng Campuchia.
Phải kể đến đợt phục kích tại Kratie, thời khắc mà sự sống và cái chết trở nên thật mong
manh, cục diện tưởng chừng như đã thất thủ. Tuy vậy, những con người dẫu không chung
huyết thống nhưng chung một con đường, chung một lí tưởng, họ cùng với những người
đồng chí, những người bằng hữu thành công vượt qua hiểm nguy. Đối với chính ông, những
người “anh em” đó chắc hẵn đã trở thành gia đình.
sau thời gian công tác, ông rời campuchia để về lại quê hương cùng lời hẹn tái ngộ với
người bạn Hout ChHieng - điều đã thật sự diễn ra 10 năm sau đó.
Vị tướng trẻ của Quân khu 5
Về nước, ông tiếp tục cống hiến cho Quân đội. Năm 1992, ông được thăng quân hàm
Thiếu tướng. Tháng 7/1995, ông giữ chức Phó Tư lệnh Quân khu 5, đóng góp quan trọng vào
công cuộc xây dựng lực lượng vũ trang vững mạnh. Năm 1997, ông trúng cử Đại biểu Quốc
hội khóa X, tiếp tục mang tiếng nói của Quân đội, của nhân dân miền Trung – Tây Nguyên
đến nghị trường.
Ngọn lửa sáng mãi bất kể thời gian
Trong mắt mọi người, Trần Ngọc Yến là một vị cán bộ giàu bản lĩnh, khiêm nhường, nghĩa
tình và được bằng hữu quốc tế gọi bằng cái tên thân thương “Anh Yến”.
Di sản của ông không dừng ở những thành quả đã đạt được xuyên suốt trong sự nghiệp,
mà còn nằm ở khả năng định hướng và truyền cảm hứng cho tương lai. Sự lan tỏa ấy như
một ngọn lửa ấm áp bền bỉ, nhắc nhở chúng ta phải không ngừng cố gắng, phải dám dấn
thân, dám cống hiến, dám đấu tranh,.....lần lượt đào tạo ra các cán bộ trẻ tiếp nối truyền
thống xây dựng, bảo vệ tổ quốc.



