Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa-Văn Bá Hùng-Ấp Đăng Phong, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp31/05/2026Nguyễn Thành Lên2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Văn Bá Hùng

Năm sinh: 1961

Địa chỉ: Ấp Đăng Phong, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp.

​Bài làm

Kí ức không quên của người dân công hỏa tuyến

Tôi thường hay nghe ông nội tôi kể về các câu chuyện lịch sử. Ông nội tôi đã từng là một người dân công hỏa tuyến, nên ông có rất nhiều câu chuyện để kể cho tôi nghe. Ông tôi thường kể cho tôi nghe hai câu chuyện vầy...

Thời chiến, ông với mẹ mình là bà cố tôi làm công việc hậu cần. Do bà cố rất ghét bọn giặc và bọn bán nước nên bà cùng ông mới tham gia làm việc. Ông nội cùng bà cố tham gia khoảng năm 1970 - 1975, khoảng thời gian ấy ông kể có những công lao không thể nào quên được. Công việc của ông là vận chuyển vũ khí, tải thương, sửa chữa đường xá. Còn bà cố chỉ vận chuyển lương thực và nấu cơm. Nơi ông và bà làm công tác tại vùng Đạo Thạnh. Lúc xưa, nơi đó là nơi khá quan trọng cho kháng chiến nên người chết rất nhiều. Ông kể, lúc xưa ông khi rảnh hay đi vào dân thường nghe ngóng tình hình.

Hôm đó, trời mưa lớn, đất ẩm, ông cùng vài ông trong đội đi ra chợ xem có gì mua không. Đi gần đến nơi thì ngửi thấy mùi hôi tanh bốc lên, ba người dò theo mùi hôi đến chỗ phát ra chúng thì thấy một cô gái không mảnh vải che thân, chỉ có sấp vải trên người. Cô gái ấy đã chết. Ba người chạy lại xem tình hình thì thấy cô gái ấy đã chết, thân xác lạnh như băng, tỏa ra mùi hôi nặng nề. Sát bên là một cái rổ bên trong có một sấp vải bị ướt do mưa. Ba người đoán, cô gái đi giao vải trước lúc mưa rồi đi đến đây gặp bọn giặc, chúng mới giở trò với cô. Sau vài suy đoán, ba người cũng chôn cất cho cô. Đó là sự kiện khiến ông căm thù bọn giặc trong vài tháng đầu tham gia cách mạng.

Dù đã trải qua câu chuyện ấy nhưng để hiểu được tàn khốc, mất mát của chiến tranh, ông và bà cố còn một câu chuyện khác. Lúc đó ông kể, khoảng năm 1972 có một chú kia khá hoạt bát, hay an ủi mọi người khi họ buồn. Cứ đôi hay đùa chú ấy đừng chết tại chú là linh hồn của cả đội đấy. Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đến. Hôm đó là một ngày trời khá buồn, mây đen giăng khắp trời. Ông tôi lúc ấy đi vận chuyển vũ khí cho tuyến tiền tuyến. Bà cố tôi thì ở nơi họp quân chờ chỉ định của cấp trên. Ông nói, lúc đó ông đi cùng mấy chú kia còn chú hoạt bát ấy thì đi tuần một mình. Nơi chú ấy tuần khá gần nơi đóng quân của ta. Ông nói, dù ông đi rồi về nhưng vẫn không thấy chú ấy đâu. Biết có chuyện ông cùng ba ông kia cũng đi xem thử. Đi tới một nơi, chỗ là vườn chuối của dân, ngộ thay không có hàng rào gì hết. Ông và đồng đội đi vào thì thấy bên trong chỉ có một vùng lõm, chắc là do bom. Vườn chuối ấy, đặc biệt không có nhà dân. Một chú phát hiện, trong hố có vài bộ phận người. Ba anh em mới thu gom chúng lại, ông tôi lấy được một phần đầu. Ông nhìn trong bóng tối thì mới nhận ra là chú đi tuần ban sáng. Ba người mới đem chúng về "nhà chung", khi thấy chú trong tình cảnh ấy, mọi người không nói gì. Các cô thì khóc rất nhiều, còn các chú chỉ im lặng rồi chẳng nói gì, trời lúc ấy bỗng đổ một cơn mưa lớn như khóc thay cho con người ấy.

Chiến tranh dù đã kết thúc. Nhưng những câu chuyện ấy vẫn sống mãi để dạy bảo các con các cháu. Tôi sẽ cố gắng học tập, làm một công dân tốt để công lao, những câu chuyện ông nội và bà cố dạy không là uổng phí.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn