Bài viết

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” VĂN NGỌC CHÍNH - LIỆT SĨ, ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” VĂN NGỌC CHÍNH - LIỆT SĨ, ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN

Cần Thơ21/12/2025Lớp 9A3 (THCS Hoà Tú 1 - Đoàn xã Hoà Tú)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc Việt Nam, đã có biết bao con người âm thầm cống hiến, hy sinh để góp phần làm nên độc lập, tự do cho Tổ quốc. Họ có thể không phải lúc nào cũng được nhắc đến nhiều trong sách sử, nhưng những việc làm và phẩm chất cao đẹp của họ vẫn luôn đáng trân trọng và ghi nhớ. Trong số đó, Văn Ngọc Chính là một nhân vật lịch sử tiêu biểu, để lại dấu ấn sâu sắc bởi tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và những đóng góp ý nghĩa cho quê hương, đất nước. Tìm hiểu về cuộc đời và sự nghiệp của ông không chỉ giúp chúng ta hiểu thêm về lịch sử mà còn bồi đắp lòng tự hào, biết ơn và ý thức trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.

Chân dung - Văn Ngọc Chính

Văn Ngọc Chính ( 1908- 1955) - Liệt sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân. Văn Ngọc Chính sinh năm 1908, trong một gia đình nông dân tại Rạch Rò, làng Hoà Tú , tổng Nhiêu Phú, quận Châu Thành ( nay thuộc xã Hoà Tú, TP. Cần Thơ). Văn Ngọc Chính đã sớm giác ngộ cách mạng. Tháng 1- 1938, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương và sinh hoạt ở Chi bộ Hoà Tú. Tháng 11- 1940, dưới sự lãnh đạo của Chi bộ Hoà Tú, đứng đầu là ông Văn Ngọc Chính, Bí thư Chi bộ - Trưởng Ban Chỉ huy khởi nghĩa, nghĩa quân lần lượt đánh chiếm các mục tiêu theo kế hoạch. Trước giờ xuất quân, đồng chí Văn Ngọc Chính trân trọng phát biểu với nghĩa quân và tuyên thệ:

“Hôm nay, Xứ uỷ đã quyết định toàn xứ Nam Kỳ nổi dậy. Tại làng Hòa Tú này, Chi bộ Đảng cùng nhân dân khởi nghĩa diệt đồn Cổ Cò, buộc địa chủ ác ôn giao đất lại cho tá điền làm chủ, đồng thời nhân dân ta đứng lên giành lấy chính quyền. Chúng tôi, những người cộng sản quyết cùng với nhân dân làng Hòa Tú thề chiến đấu đến cùng, bất cứ tình thế nào cũng quyết hoàn thành nhiệm vụ.”

Kết quả là giải tán bộ máy hội tề làng Hoà Tú, thiêu hủy toàn bộ hồ sơ, sổ sách của địa chủ ghi nợ tá điền, thu được 7 súng, giành quyền làm chủ ở làng Hoà Tú. Tháng 12 - 1940, Văn Ngọc Chính bị chính quyền thực dân Pháp bắt và tra tấn dã man nhưng ông vẫn giữ tròn khí tiết của người Đảng viên cộng sản. Cuối cùng, chúng đưa Văn Ngọc Chính ra toà, kết án tù chung thân khổ sai và đày ra Côn Đảo. Sau Cách mạng tháng Tám, ông được trở lại đất liền và công tác ở huyện Thạnh Trị. Từ tháng 2 năm 1950 đến tháng 7 năm 1954, Văn Ngọc Chính được bầu vào Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Sóc Trăng, làm Bí thư Huyện ủy Thạnh Trị ( từ tháng 2 - 1950 đến tháng 11 - 1953), sau đó làm Trưởng Ty Canh nông tỉnh Sóc Trăng (từ tháng 11 - 1953 đến tháng 7 - 1954). Sau Hiệp định Giơ- ne- vơ ( 1954) ông ở lại miền Nam hoạt động Cách mạng. Cuối tháng 10 - 1954, Tỉnh ủy Sóc Trăng được bí mật thành lập, Văn Ngọc Chính được chỉ định làm Tỉnh ủy viên. Ngày 5 - 6 - 1955, do bị chỉ điểm, ông bị bắt trên đường đi công tác. Sau khi tra tấn tàn khốc mà không khai thác được thông tin, đêm ngày 23 - 8 - 1955, kẻ thù đã giết hại ông tàn nhẫn và phi tang thi thể ông xuống cầu Đại Ngãi. Đồng chí Văn Ngọc Chính hy sinh để lại trong nhân dân và Đảng bộ Sóc Trăng niềm tiếc thương vô hạn, một tấm gương trong sáng Sống anh hùng, chết vinh quang.

Là học sinh, để noi gương các anh hùng liệt sĩ như Văn Ngọc Chính, chúng em cần:

Chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, không ngừng nâng cao tri thức để trở thành người có ích cho xã hội.

Sống có lý tưởng, có trách nhiệm, biết yêu nước, yêu quê hương và trân trọng hòa bình hôm nay.

Tích cực tham gia các hoạt động Đoàn- Đội, các phong trào “đền ơn đáp nghĩa”, thăm hỏi gia đình chính sách, chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ.

Chấp hành tốt nội quy trường lớp, pháp luật Nhà nước, sống kỷ luật, trung thực, đoàn kết với bạn bè.

Giữ gìn và phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc, biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Làm được những điều đó chính là cách thiết thực nhất để thế hệ học sinh hôm nay tiếp nối và xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các anh hùng liệt sĩ.

Cuộc đời và sự nghiệp cách mạng của Văn Ngọc Chính là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, tinh thần kiên trung và ý chí bất khuất của người chiến sĩ cộng sản. Dù phải trải qua nhiều gian khổ, bị địch bắt giam, tra tấn dã man và cuối cùng anh dũng hy sinh, ông vẫn một lòng trung thành với Đảng, với nhân dân và sự nghiệp cách mạng. Sự hy sinh cao cả của Văn Ngọc Chính đã góp phần quan trọng vào phong trào đấu tranh cách mạng ở địa phương và trở thành niềm tự hào của quê hương Sóc Trăng. Học tập và noi gương ông, thế hệ trẻ hôm nay cần không ngừng rèn luyện, phấn đấu học tập tốt, sống có lý tưởng để xứng đáng với những hy sinh to lớn của các anh hùng liệt sĩ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn