Câu chuyện thời hoa lửa về Anh hùng LLVTND Lê Công Khai
Anh hùng liệt sĩ Lê Công Khai (1925–1950) là một chiến sĩ dũng cảm, quê Thanh Hóa, tham gia Nam tiến và giữ chức Đại đội trưởng bộ binh Liên khu 5. Ông nổi tiếng với những chiến công tại chiến trường Tây Nguyên, được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân nhờ sự quả cảm trong chiến đấu bảo vệ Tổ quốc
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy gian khổ, nơi chiến trường Liên khu 5 khói lửa mịt mù, cái tên Lê Công Khai đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và ý chí kiên cường. Tháng 6 năm 1946, khi Tổ quốc gọi tên, người thanh niên ấy không ngần ngại xung phong vào Nam tiến. Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với những trận đánh ác liệt, với tiếng súng và khói bom. Gần 9 năm trong quân ngũ, ông đã tham gia và chỉ huy hơn 40 trận chiến, ở bất cứ cương vị nào cũng luôn đi đầu, sẵn sàng đối mặt hiểm nguy. Một đêm ở Tú Thủy (Kon Tum), khi trận đánh kéo dài mà chưa giành được thắng lợi, trời dần sáng, nguy cơ bị lộ rất lớn. Giữa thời khắc cam go ấy, Lê Công Khai đã đứng lên, tập hợp anh em, truyền đi ngọn lửa quyết tâm. Chính ông là người xung phong lao lên trước. Hình ảnh người chỉ huy dũng cảm ấy đã thôi thúc cả đơn vị đồng loạt xông lên, tiêu diệt đồn giặc. Khi đại đội trưởng bị thương nặng, ông lập tức thay thế chỉ huy, dẫn dắt đơn vị chiến đấu đến cùng và giành thắng lợi. Nhưng thử thách lớn nhất đến vào năm 1954, trong trận đánh đồn Đắc Đoa – một cứ điểm kiên cố của địch. Hai lần tiến công chưa thành công, quân ta gặp nhiều tổn thất. Không nản chí, Lê Công Khai lặng lẽ trinh sát suốt ba đêm liền, nắm chắc tình hình, rồi xây dựng kế hoạch tấn công chặt chẽ. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Trong lửa đạn, ông bị thương gãy chân trái. Nhưng người chiến sĩ ấy không hề rời trận địa. Ông tiếp tục chỉ huy, tiếp tục chiến đấu. Khi bị gãy thêm chân phải, cơn đau tưởng chừng không thể chịu nổi, nhưng ông vẫn cắn răng, ngồi lại nơi chiến hào, động viên từng chiến sĩ:
“Phải đánh! Nhất định phải thắng!” Chính ý chí sắt đá ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho đơn vị, giúp họ tiêu diệt được một đại đội địch hùng mạnh. Sau trận chiến, trên đường được đồng đội đưa về phía sau điều trị, vì mất quá nhiều máu, Lê Công Khai đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của ông để lại niềm tiếc thương vô hạn, nhưng cũng thắp lên ngọn lửa bất diệt về tinh thần chiến đấu quật cường. Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, ông được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào ngày 7-5-1956. Câu chuyện về Lê Công Khai là bản anh hùng ca bi tráng của một thời hoa lửa – nơi con người sẵn sàng hiến dâng cả tuổi xuân và máu xương cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



