Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện thời hoa lửa về Anh hùng LLVTND Phạm Minh Đức

An Giang12/04/2026phường đoàn Mỹ Thới (phường đoàn Mỹ Thới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, có một người chiến sĩ trẻ mang trong mình trái tim ấm nóng của tình đồng chí và tình yêu nhân dân sâu sắc – đó là Phạm Minh Đức. Sinh năm 1932 trên quê hương Nghệ An giàu truyền thống cách mạng, ông sớm khoác lên mình màu áo lính, trở thành chiến sĩ bộ binh của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong đơn vị, ông luôn được đồng đội quý mến bởi tinh thần kỷ luật, sự tận tụy và sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Năm 1951, trong Chiến dịch Tây Bắc, ngay trận đầu ra quân, khi xạ thủ trung liên hy sinh, giữa làn đạn dày đặc, Phạm Minh Đức không chút do dự xung phong thay thế. Anh bình tĩnh siết cò, giữ vững trận địa, góp phần cùng đơn vị đánh bật quân thù. Đó là lần đầu tiên đồng đội thấy rõ ở anh một tinh thần quả cảm đến quên mình. Hòa bình lập lại, tháng 10 năm 1954, ông cùng đơn vị về tiếp quản Thủ đô, rồi làm nhiệm vụ bảo vệ Hải Phòng. Không còn tiếng súng, nhưng nhiệm vụ vẫn đầy cam go. Ông miệt mài tuần tra, phát hiện nhiều hoạt động phá hoại, góp phần giữ vững an ninh cho thành phố Cảng. Nhưng chính trong thời bình, một trận chiến khác – không có súng đạn – lại trở thành thử thách lớn nhất của cuộc đời người chiến sĩ ấy. Ngày 25-9-1955, một cơn bão dữ dội tràn vào Hải Phòng. Mưa lớn, gió giật, nước biển dâng cao cuốn trôi tất cả. Những ngôi làng ven biển chìm trong biển nước, tiếng kêu cứu vang lên giữa mênh mông sóng gió. Nhận lệnh cứu dân, Phạm Minh Đức lập tức lao vào dòng nước xoáy. Giữa gió bão dữ dội, anh vật lộn với thiên nhiên hung bạo, lần lượt cứu được 14 người đưa vào bờ an toàn. Kiệt sức, run lên vì lạnh, nhưng khi nhìn thấy hai phụ nữ đang bị dòng nước cuốn trôi, anh không hề chần chừ. Một lần nữa, anh lao mình vào dòng nước xiết. Sóng lớn dâng cao, nước xoáy cuồn cuộn. Với tất cả sức lực còn lại, anh đẩy được hai người phụ nữ vào gần bờ. Nhưng đúng lúc ấy, một con sóng dữ ập đến, cuốn cả ba người vào vòng xoáy. Trong khoảnh khắc sinh tử, Phạm Minh Đức đã chọn phần nguy hiểm về mình. Anh dồn chút sức cuối cùng, đẩy hai người thoát khỏi dòng nước… còn bản thân bị cuốn đi mãi mãi. Người chiến sĩ ấy đã ra đi, nhưng hành động của anh đã cứu sống những con người khác, để lại phía sau là niềm biết ơn vô hạn của nhân dân và đồng đội. Năm 1956, Nhà nước đã truy tặng Phạm Minh Đức Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện về anh là minh chứng cho vẻ đẹp cao quý của người lính Cụ Hồ – không chỉ anh dũng trong chiến đấu mà còn sẵn sàng hy sinh trong thời bình để bảo vệ nhân dân. Một ngọn lửa nhân ái và dũng cảm, mãi mãi cháy sáng trong lòng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn