Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VỀ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN- LA VĂN CẦU

Tuyên Quang03/12/2025Mai Phương Vy - lớp 8a1 liên đội trường THCS Nguyễn Huệ (trường THCS Nguyễn Huệ)11 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông La Văn Cầu – Đại tá, Ông hùng Lực lượng vũ trang nhân dân

Từ ngàn xưa, hai tiếng “Việt Nam” đã gắn liền với những cuộc kháng chiến vệ quốc oÔng liệt. Tiếp nối truyền thống ấy, thế kỷ XX lại ghi dấu một chương bi tráng và hào hùng bậc nhất, tại nơi ấy hình ảnh những người lính trẻ hiện lên như một biểu tượng của sự sống, tinh thần đoàn kết và cả lòng yêu nước nồng nàn. Có những người lính đã mãi mãi nằm lại nơi đất mẹ, họ đã để lại biết bao thành tựu và cả xương máu, nhưng cũng có những người chiến sĩ may mắn hơn đã có cơ hội trở về với quê hương nơi còn thường được ví von là “nhà”. Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang - La Văn Cầu là một trong số ít những chiến sĩ còn có cơ hội như vậy. Ông tên thật là Sầm Phúc Hướng, là người dân tộc Tày, sinh năm 1932, quê ở xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng (nay là xã Đình Phong, tỉnh Cao Bằng). Ông còn là một sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam mang quân hàm Đại tá, một trong bảy người đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân tại Đại hội chiến sĩ thi đua toàn quốc lần I. Ông nguyên là Ủy viên trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

Từ thuở nhỏ, trong tâm trí Người đã luôn phải chứng kiến hình ảnh đất nước bị tàn phá, cướp bóc, nhận thấy tình hình nhân dân khổ cực, tổ quốc lầm than từ sâu trong tiềm thức, Người đã nuôi một ý chí chiến đấu rực lửa, quyết tâm giành lại độc lập, tự do cho nước nhà. Vào năm 1948 La Văn Cầu khi ấy mới chỉ 16 tuổi, mang trong mình sự cháy bỏng và khát vọng muốn đất nước hoàn toàn độc lập, Ông không quản ngại gian khổ, đã tình nguyện tham gia nhập ngũ, kháng chiến để bảo vệ tổ quốc. Trong hoàn cảnh thiếu ăn, thiếu mặc, Ông cùng những người đồng đội không hề có một lời than vãn hay oán trách. Đêm đêm đi hành quân, Người vẫn mang trong mình sự lạc quan và niềm tin yêu tổ quốc, dù cho hoàn cảnh gian khổ đến như nào từ sâu trong con người của La Văn Cầu vẫn luôn vang lên từng lời hát, tiếng vọng của lòng tự hào người Chiến sĩ. Trong chiến tranh Đông Dương, từ năm 1948 đến năm 1952, La Văn Cầu đã tham gia chiến đấu 29 trận. Trận phục kích trên đường Bông Lau - Lũng Phầy ở Cao Bằng năm 1949, Ông đã xung phong và một mình bắn chết lính Pháp trên xe tăng rồi nhảy lên xe đối phương dùng súng trên xe diệt thêm 10 lính Pháp nữa. Nhưng một trong những thành tựu lớn lao và oanh liệt nhất của Người không thể không kể đến chiến tích trong Trận Đông Khê thuộc Chiến dịch biên giới năm 1950, khi ấy La Văn Cầu là chỉ huy tổ bộc phá hàng rào để đơn vị phía sau tiến công đồn. Ông bị trúng đạn dập nát một phần cánh tay phải. La Văn Cầu đã rất cố gắng kìm nén nỗi đau khôn xiết, nghiến răng chịu đựng để nhờ đồng đội dùng lưỡi lê chặt đứt cánh tay bị thương và tiếp tục chiến đấu. Người đã dùng tay trái ôm bọc phá đánh mở đường, tạo thời cơ cho các lực lượng khác tiếp đánh chiếm đồn quân đối phương. Người đã có một câu nói bất hủ và để lại cho thế hệ mai sau thật nhiều cảm xúc. “Chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, trái tim còn đập là còn chiến đấu.”

Trong thời gian dưỡng thương, La Văn Cầu dành phần lớn thời gian để tập trung học văn hóa và chính trị. Ông tiếp tục ở lại trong quân đội với công việc là cán bộ tuyên huấn, chuyên trách công tác thanh niên. Năm 1983, ông Cầu được chuyển về Hà Nội do điều kiện gia đình rồi công tác tại Tổng cục Chính trị. Một thời gian sau, ông chuyển về Bảo tàng Quân đội làm công tác cán bộ. Ngày 1 tháng 8 năm 1996, La Văn Cầu nghỉ hưu theo chế độ. Hiện nay, tuy tuổi đã cao, nhưng khi nhắc lại về những kí ức oanh hùng ấy, Người vẫn luôn bồi hồi xúc động kể rõ đến từng chi tiết. Cuộc đời của La Văn Cầu từng được đưa vào bài tập đọc của sách giáo khoa tiểu học ở Việt Nam. Ông là một trường hợp đặc biệt ở Việt Nam và cả trên thế giới vì ngay khi còn sống, tên Người đã xuất hiện khắp mọi miền tổ quốc và còn được dùng để đặt cho nhiều trường học. Ông Cầu nói rằng, việc tên mình được dùng để đặt cho một con đường là một vinh dự rất lớn của một người chiến sĩ. Cuộc đời ông vốn cao đẹp và trân quý như vậy, Ông còn là người Việt Nam duy nhất được chào điều lệnh bằng tay trái, bởi cánh tay phải của Ông đã mãi mãi là một phần kí ức của kháng chiến chống Thực dân Pháp.

Giờ đây, Ông vẫn luôn tự hào vì có một cuộc đời vẻ vang và lừng lẫy. Mỗi dịp 27 tháng 7, mọi người luôn luôn đến thăm, bày tỏ lòng thành kính với một vị Anh hùng của dân tộc, tuy tuổi cao, đi lại khó khăn nhưng vào mỗi dịp ấy, mọi người lại thấy ông trong bộ quân phục cũ, những tấm huân huy chương đã ngả màu thời gian. Ông ngồi lặng bên nhà bia ghi công các anh hung liệt sỹ, khẽ thắp nén hương cho những đồng đội đã ngã xuống, rồi kể cho lớp trẻ nghe chuyện năm xưa. Cuộc đời ông không hào nhoáng như điện ảnh, nhưng lại luôn được tỏa sáng bằng ánh sáng của sự tự hào. Từ một chàng thanh niên xung phong chân chất, Người đã đi qua không biết bao cuộc chiến tranh ác liệt, qua những mất mát về mọi mặt, để rồi trở về với tinh thần kiêu hãnh và một lòng yêu nước. Ông sẽ mãi mãi được ghi danh trong sử sách, luôn là một biểu tượng của tinh thần kiên cường, dũng cảm hy sinh và ý chí bất khuất, mãi mãi là một niềm tự hào không chỉ của mọi người trong gia đình ông, mà còn là của cả nước Việt Nam này. Bởi Ông còn là “Ký ức sống của một thời hoa lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn