CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VỀ CÁC BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
Trong không gian tĩnh lặng của thư viện trường đại học, trước mặt tôi là những trang bản thảo nhuộm màu thời gian của tập san "Thời Hoa Lửa". Giữa những dòng chữ kể về tiếng bom rền, về những trận đánh oanh liệt, hình ảnh những người Mẹ Việt Nam Anh hùng hiện lên như một khoảng lặng đầy ám ảnh nhưng cũng vô cùng lộng lẫy. Họ không cầm súng trên tay, nhưng chính họ đã gánh cả cuộc chiến tranh trên đôi vai gầy guộc.
Trong không gian tĩnh lặng của thư viện trường đại học, trước mặt tôi là những trang bản thảo nhuộm màu thời gian của tập san "Thời Hoa Lửa". Giữa những dòng chữ kể về tiếng bom rền, về những trận đánh oanh liệt, hình ảnh những người Mẹ Việt Nam Anh hùng hiện lên như một khoảng lặng đầy ám ảnh nhưng cũng vô cùng lộng lẫy. Họ không cầm súng trên tay, nhưng chính họ đã gánh cả cuộc chiến tranh trên đôi vai gầy guộc.
Lịch sử Việt Nam là một pho sử vàng được viết bằng máu và nước mắt. Ở đó, người mẹ không chỉ là bến đỗ bình yên mà còn là một pháo đài thép. Có những người mẹ như mẹ Suốt một tay chèo lái con đò dưới mưa bom bão đạn, có những người mẹ như mẹ Thứ ở Quảng Nam với chín lần tiễn con đi, chín lần khóc thầm lặng lẽ khi các anh không trở về. Nỗi đau ấy, nếu chia đều cho một đời người thì đã quá nặng nề, vậy mà các mẹ đã gánh trọn để đổi lấy hai chữ "Độc lập".
Sự anh hùng của mẹ trước hết nằm ở sự hy sinh vô điều kiện. Có sự lựa chọn nào đau đớn hơn khi chính tay mẹ tiễn đứa con duy nhất, hoặc tất cả những đứa con của mình ra trận? Mẹ biết rõ, phía sau lũy tre làng là khói lửa, là lằn ranh mỏng manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng vì tình yêu lớn lao dành cho Tổ quốc, mẹ đã nén lòng, gói ghém nỗi riêng tư vào những nắm cơm nắm, những chiếc khăn thêu để các anh vững bước. Mẹ trở thành hậu phương vững chắc nhất, là người giữ lửa cho những gian bếp, giữ niềm tin cho những người lính ngoài mặt trận.
Không chỉ là hậu phương, các mẹ còn là những chiến sĩ thầm lặng ngay trong lòng địch. Biết bao ngôi hầm bí mật đã được đào lên dưới nền nhà, dưới chuồng bò hay ngay sát vách ngăn. Mẹ vừa nuôi con, vừa nuôi cán bộ. Mỗi bát cơm mẹ nhường, mỗi lần mẹ giả vờ đi chợ để làm trinh sát, mỗi lần mẹ dùng thân mình che chở cho chiến sĩ trước mũi súng kẻ thù... tất cả đều là những chiến công không cần huân chương. Sự dũng cảm của mẹ không đến từ sự liều lĩnh, mà đến từ bản năng bảo vệ – bản năng của một người mẹ đối với những đứa con chung của dân tộc.
Khi hòa bình lập lại, khi chúng tôi – thế hệ sinh viên hôm nay – được sống dưới bầu trời xanh không bóng giặc, thì các mẹ vẫn tiếp tục cuộc chiến với sự trống vắng. Có những ngôi nhà tình nghĩa mà khói hương chẳng bao giờ tắt trên bàn thờ liệt sĩ. Mắt mẹ đã mờ, lưng mẹ đã còng, mẹ ngồi đó bên bậc cửa, vẫn như đang đợi một tiếng gọi "Mẹ ơi!" quen thuộc từ phía ngõ. Sự hy sinh ấy vẫn tiếp diễn ngay cả khi tiếng súng đã lặng yên từ lâu.
Viết về các mẹ, tôi nhận ra rằng "Anh hùng" không nhất thiết phải là những điều gì đó vang dội. Anh hùng đôi khi chỉ là sự nhẫn nại vô cùng, là sự bao dung vô tận và một tình yêu đất nước thiết tha đến mức quên mình. Các mẹ chính là những tượng đài sống, là linh hồn của dân tộc Việt Nam.
Khép lại những trang bản thảo của "Thời Hoa Lửa", tôi tự nhủ với lòng mình rằng: Thế hệ chúng tôi phải sống sao cho xứng đáng với những giọt nước mắt chảy ngược của mẹ. Bởi chúng tôi biết, dưới mỗi tấc đất bình yên hôm nay, đều có một phần thanh xuân và xương máu của những người con mà các mẹ đã dâng hiến cho đời.



