câu chuyện thời hoa lửa về chiến sỹ Quản Văn Cường

Tiếng gọi từ miền quê Đất Tổ
Quản Văn Cường sinh năm 1954, cất tiếng khóc chào đời tại mảnh đất Đào Xá, một xã yên bình thuộc vùng trung du Phú Thọ, nơi có những đồi cọ xòe ô và những nương chè xanh ngát. Tuổi thơ của cậu bé Cường lớn lên cùng nhịp sống mộc mạc của quê hương, nhưng cũng là những tháng ngày đất nước oằn mình trong đạn bom chia cắt.
Khi Cường bước vào tuổi 18 – cái tuổi đẹp nhất của đời người – cũng là lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất. Đó là năm 1972, năm của "mùa hè đỏ lửa". Tiếng gọi thiêng liêng của tiền tuyến đã thôi thúc chàng thanh niên Đào Xá xếp lại những ước mơ dang dở. Tạm biệt mái tranh nghèo, tạm biệt bóng cọ quê hương, Quản Văn Cường khoác lên mình chiếc áo lính màu xanh dã chiến, bước vào một thanh xuân rực rỡ nhất: Thanh xuân nơi chiến trường.
Bước chân vào Trường Sơn khói lửa
"Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước / Mà lòng phơi phới dậy tương lai."
Như bao chàng trai, cô gái miền Bắc ngày ấy, con đường ra trận của chiến sĩ Quản Văn Cường bắt đầu từ những chặng hành quân vượt núi đèo Trường Sơn. Chiếc ba lô con cóc nặng trĩu trên vai chứa đựng không chỉ tư trang, mà còn là nỗi nhớ nhà và lý tưởng giải phóng miền Nam.
Chiến trường chờ đón người lính trẻ bằng những trận mưa rừng xối xả, những cơn sốt rét run người, và cả những trận bom B52 cày xới nát cả núi đồi. Trong lửa đạn, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như sợi chỉ. Nhưng cũng chính nơi "chảo lửa" ấy, chất thép của người lính Đất Tổ được tôi luyện. Quản Văn Cường cùng đồng đội đã chia nhau từng vắt cơm, từng ngụm nước suối, nhường nhau chỗ nằm khô ráo dưới giao thông hào. Tình đồng chí, đồng đội trở thành ngọn lửa ấm áp nhất, thắp sáng những đêm hành quân tối tăm mù mịt.
Những đóa hoa nở trong bom đạn
"Thời hoa lửa" không chỉ có máu và nước mắt, mà còn có những nụ cười lạc quan của người lính trẻ. Giữa những trận đánh ác liệt, có lẽ chiến sĩ Cường và đồng đội vẫn cất cao tiếng hát, kể cho nhau nghe về quê hương. Cường kể về đầm Đào Xá sóng sánh ánh trăng, về những hội làng mộc mạc. Những ký ức quê nhà ấy chính là điểm tựa tinh thần vững chắc, giúp người lính trẻ vượt qua sợ hãi, dũng cảm tiến lên phía trước.
Năm tháng trôi qua, người lính binh nhì ngày nào dần dạn dày sương gió, trở thành một chiến binh thực thụ, góp phần nhỏ bé của mình vào những chiến dịch lớn, mở đường cho đại thắng mùa Xuân năm 1975, thống nhất đất nước.
Trở về mang theo những ký ức không phai
Chiến tranh kết thúc, khói bụi tan đi, chiến sĩ Quản Văn Cường may mắn được trở về quê hương Đào Xá, trong khi nhiều đồng đội của ông đã nằm lại mãi mãi nơi rừng sâu núi thẳm.
Trở về với đời thường, người lính năm xưa mang theo những vết thương của chiến tranh và cả một trời ký ức không thể nào quên. Những tháng ngày "thời hoa lửa" đã hóa thành một phần máu thịt. Dù cuộc sống thời bình có nhiều bộn bề, gian khó, nhưng phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, sự kiên cường và lòng biết ơn cuộc sống vẫn luôn tỏa sáng trong ông.


