CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VỀ ĐINH BỘ LĨNH “CỜ LAU TRONG GIÔNG BÃO”
Giữa thế kỷ X, khi đất nước chìm trong cảnh binh đao rối loạn, 12 sứ quân tranh giành quyền lực, dân lành sống trong khói lửa, thì ở vùng núi đá Hoa Lư có một cậu bé lớn lên giữa gian khó: Đinh Bộ Lĩnh. Cha mất sớm, mẹ tần tảo nuôi con bằng nương sắn ruộng lúa. Nhưng cuộc sống cơ cực ấy không thể dập tắt được trong cậu bé ngọn lửa gan dạ và ý chí mạnh mẽ hiếm có.
Những buổi chiều chăn trâu, Bộ Lĩnh lại bứt những ngọn lau dài, buộc thành bó rồi phất lên như một lá cờ. Lũ trẻ trong làng, ngạc nhiên trước khí chất thủ lĩnh của cậu, tự nhiên quỳ xuống tung hô “Vạn thắng vương!”. Trò chơi tưởng như vô tư của bọn trẻ lại là mầm mống cho một khát vọng lớn lao trong lòng cậu bé chăn trâu: một ngày nào đó sẽ đứng lên cứu lấy dân lành khỏi cảnh binh đao.
Năm tháng trôi qua, đất nước càng lúc càng rối ren. Các sứ quân chiếm cứ khắp nơi, giành giật đất đai, thiêu rụi làng mạc, dồn người dân vào đường cùng. Nhìn cảnh tang thương ấy, Bộ Lĩnh lúc này đã là một chàng trai mạnh mẽ hiểu rằng nếu không có người đứng lên thì nước Việt sẽ mãi chìm đắm trong đau thương. Ông gom từng nhóm trai tráng trong vùng, lập nên nghĩa quân Hoa Lư. Họ là những người dân áo vải, tay cầm giáo mác thô sơ, áo vẫn loang mồ hôi nương rẫy. Nhưng trong lòng họ có thứ vũ khí mạnh nhất: niềm tin vào người thủ lĩnh trẻ tuổi, tin vào chính nghĩa mà họ đang theo đuổi.
Những ngày đầu khởi nghĩa là những ngày chứa đầy thử thách. Có lần, nghĩa quân bị bao vây trong rừng, lương thực cạn kiệt, tinh thần kiệt quệ. Giữa màn đêm hun hút, Bộ Lĩnh bước ra, tay phất ngọn cờ lau đã cùng ông đi qua suốt tuổi thơ. Ngọn cờ ấy run nhẹ trong gió, nhưng giọng của ông thì mạnh mẽ như sấm:
“Chúng ta chiến đấu vì nhân dân, vì những người đang bị giày xéo ngoài kia. Chỉ khi đất nước thống nhất, dân mới có ngày được bình yên.”
Lời nói ấy như mồi lửa bùng lên giữa đêm tối, truyền sức mạnh cho từng người lính áo vải. Họ lại đứng lên, lao vào trận chiến với niềm tin rực cháy. Càng chiến đấu, danh tiếng của Bộ Lĩnh càng lan xa. Ông không chỉ giỏi dùng binh mà còn là người biết trọng nghĩa. Nhiều sứ quân sau khi thất trận đã quy phục, không phải vì sợ hãi, mà vì kính phục cái tâm và cái tài của ông. Những vùng đất ông đi qua, dân chúng mở cửa đón chào như đón một người mà họ đặt trọn niềm hy vọng.
Cuộc chiến thống nhất kéo dài nhiều năm, trải qua biết bao trận đánh dữ dội. Và rồi, đến năm 968, sứ quân cuối cùng cũng quy thuận. Đất nước sau nửa thế kỷ loạn lạc cuối cùng đã im tiếng gươm đao. Trên mảnh đất Hoa Lư, nơi đá núi sừng sững tựa thành trì thiên nhiên, Bộ Lĩnh lên ngôi, xưng Đinh Tiên Hoàng, đặt tên nước là Đại Cồ Việt, mở ra thời đại độc lập tự chủ vững mạnh.
Khi nhà vua bước lên bậc thềm Hoàng cung giản mộc nơi Hoa Lư, người dân khắp nơi bật khóc vì xúc động. Họ biết rằng đất nước từ đây đã có một triều đại thống nhất, có một minh chủ đủ tài ,đủ đức để chấm dứt cảnh khói lửa. Trong gió chiều Hoa Lư, ngọn cờ lau ngày nào bay phấp phới như nhắc nhở rằng: từ một trò chơi trẻ con, từ một cậu bé chăn trâu nghèo khó, đã sinh ra vị vua dựng nền độc lập cho cả dân tộc
Câu chuyện về Đinh Bộ Lĩnh người anh hùng thời hoa lửa được truyền tụng qua nhiều thế hệ. Để rồi mỗi khi nhắc đến, người Việt lại nhớ đến một thời đại mà từ đau thương, từ tro tàn của loạn lạc, đã đứng lên một con người mang khát vọng thống nhất non sông, để viết nên trang sử mở đầu đầy kiêu hãnh của dân tộc.


