“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” VỀ LIỆT SỸ NGUYỄN ĐỨC XUM VÀ LIỆT SỸ NGUYỄN HỮU LY
"Hoa lửa" – hai chữ ấy gói trọn vẻ đẹp bi tráng, rực rỡ của tuổi trẻ, tình yêu, và
sự hy sinh trong chiến tranh. Đó là ngọn lửa cháy bỏng của lòng yêu nước, là những
đóa hoa tinh thần nở rộ giữa mưa bom bão đạn. Những câu chuyện được kể lại từ chính
những người lính, những cựu chiến binh đã đi qua "thời hoa lửa" ấy luôn là di sản
thiêng liêng, nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình hôm nay.
Dưới những năm bom đạn trong cuộc kháng chiến chỗng Mỹ cứu nước khốc liệt
đang hoành hành ở miền Nam Việt Nam, Mỹ xây dựng nên một hệ thống chính phủ
ngay trên đất Việt, đưa người Việt lên nắm quyền, "dùng người Việt đánh người Việt",
sử dụng lực lượng quân đội Ngụy quyền Sài Gòn là nòng cốt, với quân đội Mỹ đóng vai
trò cố vấn và hỗ trợ. Mang theo mục tiêu giữ vững chế độ Việt Nam Cộng hòa, dập tắt
phong trào cách mạng, cô lập và tiêu diệt lực lượng vũ trang cách mạng, Mỹ thực hiện
các chế độ đàn áp nhân dân, chia rẽ nội bộ nhằm đánh chiếm Việt Nam dù cách ta nửa
vòng Trái Đất.
Mảnh đất ân tình tỉnh Hưng Yên, nơi rực lên biết bao ngọn lửa
mang theo trái tim yêu bước nồng nàn xung phong tham gia
kháng chiến khi nghe địa phương phát động. Có một “ngọn lửa”
mang theo niềm hy vọng giải phóng đất nước - Liệt sĩ Nguyễn
Đức Xum - khoác trên vai xanh màu áo lính, cháy trong tim rực
hồng quê hương. Người chiến sĩ quả cảm nhẹ lau giọt lệ trên
khóe mắt nhăn nheo của mẹ, tạm biệt lũy tre làng, khúc sông
quê, lên đường vì miền Nam phía trước, đi tìm cho mình lí tưởng
cách mạng của đời người, bảo vệ bình yên nơi đất mẹ, bảo vệ
nền độc lập, tự do Tổ quốc ở tuổi đôi mươi.
( Liệt sĩ Nguyễn Đức Xum,
ảnh do gia đình cung cấp )
Trong những năm đi dưới làn mưa bom bão đạn nơi chiến trường, người chiến sĩ
ấy cùng những người đồng chí, đồng đội vượt qua biết bao gian nan, hiểm nguy với tinh
thần kiên cường, bất khuất, dũng cảm cùng lòng yêu quê hương, yêu đất nước nồng
nàn, nỗi nhớ da diết hướng về quê nhà, gia đình mến thương. Sau khi hoàn thành xuất
sắc nhiệm vụ, ông được trở lại miền Bắc để tiếp tục sự nghiệp học hành, nhưng với tinh
thần hăng hái của một người lính trẻ, ông xung phong “- Đi thêm trận nữa rồi về”, sau
đó cùng đồng đội tiếp tục khoác súng áo lên đường.
“Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình
(Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)
Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?”
( Bài thơ: Khúc bảy - Thanh Thảo )
Trên chiến trường khốc liệt, tình đồng chí, đồng đội là sợi chỉ đỏ xuyên suốt,
vừa là bản chất của một quân đội cách mạng, vừa là một trong những cơ sở tạo nên sức
mạnh của quân đội. “Một buổi chiều anh bắn 7 quả pháo, nổ 6 cái xe tăng, vừa buổi
trưa nấu cơm cho đại đội, anh em còn tranh nhau miếng cháy đáy nồi, vậy mà đến chiều
lại chẳng thấy anh nữa” - Đồng đội của liệt sĩ Nguyễn Đức Xum xúc động kể lại khi tìm
được gia đình của người đồng chí quả cảm năm ấy. "Khi viên đạn xuyên vào một người
lính dù thuộc bên nào đi nữa, thực ra nó đã xuyên vào trái tim một người mẹ.", nỗi đau
xót của người mẹ nơi quê nhà không thể nào đo được khi bóng dáng con hòa làm một
với Tổ quốc.
Sau bao năm “lưu lạc” nơi đất khách, ông được tìm thấy và trở về với quê
hương, với gia đình. Nền độc lập, tự do của Tổ quốc như được dựng xây bằng xương
bằng máu của biết bao đồng bào, những người lính trẻ tuổi đôi mươi. Ông trở về với tổ
tiên, gia đình, được phong tặng huy chương, mang theo niềm tự hào của dân tộc, “Tổ
quốc ghi công”.
Thung lũng Khe Sanh nằm ở vùng rừng núi heo hút phía Tây
Quảng Trị, trên dòng sông Thạch Hãn lịch sử, một trái tim nồng ấm
của một chiến sĩ đặc công nước đã ngừng đập, nằm mãi dưới lòng
“sông máu”. Qua câu chuyện gia đình kể lại, liệt sĩ Nguyễn Hữu Lỵ
mang trên vai nặng tình thương gia đình, ôm vào lòng ấm màu cờ Tổ
quốc, không ngại gian khó, hiểm nguy trước sự tàn khốc nơi chiến
trường, bằng ý chí sắt đá, ông vẫn giữ vững vị trí và hoàn thành
nhiệm vụ đến giây phút cuối cùng.
( Liệt sĩ Nguyễn Hữu Lỵ,
ảnh do gia đình cung cấp )
Nơi thôn quê Yên Vĩnh, vẫn đau đáu nỗi nhớ thương ông, mong ngày ông “trở
về” với gia đình, với đất mẹ. Người chiến sĩ quả cảm ấy cùng đồng đội là minh chứng
cho công lao “Đem thanh xuân gieo tự do cho đất nước” ( Bài hát “Còn gì đẹp hơn” -
Nguyễn Hùng ), đấu tranh vì nền hòa bình, hạnh phúc của toàn dân tộc. Hai chiến sĩ
cách mạng là anh em một nhà trong gia đình, đều mang trong mình lí tưởng cách mạng
cao cả, cùng tình yêu thương gia đình, quê hương, đất nước mà vượt qua gian nan, khốc
liệt của chiến tranh, góp phần dựng xây đất nước hôm nay.
Bao mảnh tình đời viết nên trang sử vàng của dân tộc. Mỗi công dân Việt Nam
luôn ghi nhớ công ơn của những anh hùng đã bước ra từ tro tàn của chiến tranh, những
anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì Tổ quốc, vì dân tộc. Nay, đất nước sạch bóng quân thù,
bước vào kỉ nguyên vươn mình, phát triển, hội nhập thể hiện tinh thần yêu nước mãnh
liệt cùng nghị lực vươn lên đã được hình thành nên từ những thế hệ tổ tiên ngàn đời của
dân tộc Việt.



