Câu chuyện thời hoa lửa về Mùa A Páo
Câu chuyện thời hoa lửa về Mùa A Páo
Mùa A Páo
Đại tá, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Mùa A Páo (sinh năm 1929 tại Sìn Hồ, Lai Châu) là người dân tộc Mông, nổi tiếng với công tác binh vận trong kháng chiến chống Pháp và trong thời kỳ giúp cách mạng Lào. Ông được Chủ tịch Hồ Chí Minh ký phong tặng danh hiệu Anh hùng năm 1967 vì chiến công thuyết phục hàng trăm lính phỉ Vàng Pao quy hàng mà không nổ súng.
Năm 1952, khi mới hơn 20 tuổi, Mùa A Páo bỏ trốn khỏi lao dịch của Pháp, gia nhập du kích Tả Ngảo, tham gia nhiều trận đánh như Mao Sao Phìn, Hể Hồ, Phìn Hồ, Hồng Thu và chiến dịch Điện Biên Phủ . Ông sớm nổi bật bởi lòng quả cảm, tinh thần đoàn kết dân tộc và khả năng vận động nhân dân vùng cao tham gia kháng chiến.
Trong những năm 1960, Mùa A Páo được cử sang Lào làm công tác binh vận. Ông nhiều lần thâm nhập căn cứ của Vàng Pao — chỉ huy lực lượng người Mông do Mỹ hậu thuẫn — để thuyết phục họ trở về với cách mạng . Bằng lý lẽ và tiếng khèn Mông, ông thu phục hơn 300 lính phỉ ra hàng, giúp ổn định vùng biên giới Việt – Lào mà không cần dùng đến vũ lực
Sau khi trở về nước, ông tiếp tục phục vụ trong Quân đội Nhân dân Việt Nam, giữ nhiều cương vị như Phó chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Lai Châu . Ở tuổi ngoài 80, ông vẫn tích cực tuyên truyền tinh thần yêu nước và vận động đồng bào Mông phát triển kinh tế, giữ vững đoàn kết dân tộc.
Mùa A Páo tượng trưng cho tinh thần “binh vận không tiếng súng” và ý chí độc lập của người Mông Tây Bắc. Câu chuyện của ông phản ánh bản lĩnh, sự thông minh và lòng trung thành của các chiến sĩ dân tộc thiểu số trong công cuộc bảo vệ Tổ quốc và tình hữu nghị Việt–Lào.



