Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện thời hoa lửa về người chiến sĩ an ninh quả cảm

Câu chuyện thời hoa lửa về người chiến sĩ an ninh quả cảm

Lai Châu29/03/2026Đoàn thanh niên xã Bum Tở, sưu tầm (xã Bum Tở)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về người chiến sĩ an ninh quả cảm

Trong cuốn Lịch sử biên niên Công an Quảng Trị giai đoạn 1945 - 1975, về liệt sĩ Văn Ngọc Bé chỉ vỏn vẹn mấy dòng "...bọn địch ập đến bất ngờ nổ súng, đồng chí Hoà hy sinh, đồng chí Bé - An ninh vũ trang bảo vệ đồng chí Hồ Sỹ Thản bị thương nặng, đồng chí Thản được hai đồng chí Tâm và Trị, An ninh vũ trang đưa xuống hầm bí mật...". Lần theo những dòng ghi trong cuốn lịch sử này, tôi tìm lại quê hương và đồng đội của Liệt sĩ Văn Ngọc Bé - người chiến sĩ An ninh đã anh dũng hy sinh để bảo vệ an toàn cho đồng chí Bí thư Tỉnh ủy Quảng Trị ngày ấy...

Tôi về xã Hải Phú, huyện Hải Lăng, quê hương của liệt sĩ An ninh vũ trang Văn Ngọc Bé vào một buổi trưa tháng 11 nắng vàng rực rỡ. Ông Văn Ngọc Lối, người em duy nhất của liệt sĩ Văn Ngọc Bé xúc động dẫn tôi đến Nghĩa trang Liệt sĩ xã Hải Phú để thăm mộ anh. Trong làn khói hương trầm thơm, ông Lối kể với tôi chuyện của người dưới mộ: "Nhà chỉ có hai anh em. Cha bị bệnh hiểm nghèo, mất sớm khi anh Bé tròn 4 tuổi; còn tui mới đầy 3 tháng. Rồi mẹ tui cũng theo cha tui mà "đi". Anh em tui sống nhờ bà con, họ hàng, lối xóm; lớn chút nữa thì chăn trâu, ở đợ. Anh Bé tuổi Quí Mùi - 1943. Năm 1959, khi 16 tuổi, anh bắt đầu tham gia kháng chiến. Quê hương tui nằm trong lòng địch, nhưng có truyền thống cách mạng. Sau kháng chiến chống Mỹ, cả gia đình tui có 2 Bà mẹ Việt Nam Anh hùng; 10 liệt sĩ. Ông nội tui cũng là liệt sĩ. Bây giờ còn mỗi mình tui là người thừa tự. Anh Bé đi kháng chiến rồi đi mãi, khi hy sinh vẫn chưa có tấm chân tình của người con gái nào!...". Giọng ông Lối chùng xuống, ánh mắt rưng rưng ngấn lệ.Cũng theo lời kể của ông Lối: Từ năm 1959, anh Bé được biên chế vào đơn vị 45 - An ninh vũ trang bảo vệ Tỉnh ủy Quảng Trị. Từ đó, hai anh em đều bận công tác nên không được gặp nhau. Mãi đến năm 1965, sau 7 năm xa cách, họ gặp lại nhau trên đường công tác, chỉ nhìn thấy nhau, vẫy chào nhau thôi chứ không kịp trao đổi điều gì. Cho đến năm 1967, hai anh em lại được gặp nhau lần nữa, rồi anh Bé hy sinh. Ông Lối khẽ khàng: "Lúc còn nhỏ anh Bé đi chăn trâu ở đợ, tui ở với bà cô. Lớn chút là anh đi kháng chiến, tui đi làm thuê, buôn bán, rồi tham gia kháng chiến. Anh em côi cút vậy mà cứ xa nhau hoài. Bây giờ cứ nghĩ tới là tủi, là thương, là lưu luyến với anh lắm!...".Rời Hải Phú, Hải Lăng, tôi ngược ra thành phố Đông Hà tìm gặp ông Trần Văn Yến, nguyên Tổ trưởng Tổ Đảng bảo vệ Tỉnh uỷ Quảng Trị năm 1967 để biết thêm về sự hy sinh của liệt sĩ Văn Ngọc Bé. Ông Yến nhiệt tình nói với tôi, dù đã xấp xỉ bảy mươi, sức khoẻ không còn nhiều nhưng trách nhiệm của ông và đồng đội là phải kể lại tất cả những gì mình chứng kiến trong cuộc kháng chiến chống kẻ thù xâm lược cho hậu thế biết một cách chính xác nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn