CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VỀ NGƯỜI CON GÁI ĐẤT ĐỎ VÕ THỊ SÁU
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VỀ NGƯỜI CON GÁI ĐẤT ĐỎ VÕ THỊ SÁU
Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước, dân tộc Việt Nam đã sản sinh nhiều anh hùng kiệt xuất. Trong số đó, Anh hùng Liệt sĩ Võ Thị Sáu là một tấm gương tiêu biểu về lòng yêu nước, ý chí đấu tranh và sự hy sinh cao cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Chị là biểu tượng trường tồn của lòng dũng cảm, một đóa hoa lê-ma-gơ bất tử đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân tinh khôi của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Chị lớn lên trong một gia đình nghèo giàu truyền thống yêu nước, giữa lúc thực dân Pháp đang áp bức, bóc lột nhân dân ta tàn bạo. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, người dân vô tội bị tù đày và giết hại, những yếu tố ấy đã sớm hun đúc trong tâm hồn cô gái đất đỏ một lòng căm thù giặc sâu sắc và định hình lý tưởng cách mạng kiên định ngay từ khi còn rất nhỏ.
Năm 1947, khi mới 14 tuổi, chị Võ Thị Sáu chính thức tham gia vào Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Trở thành người chiến sĩ trinh sát trẻ tuổi, chị gánh vác nhiều nhiệm vụ nguy hiểm như đưa tin, tiếp tế và trực tiếp tham gia các trận đánh táo bạo.
Những cột mốc quan trọng trong cuộc đời hoạt động của chị gắn liền với những chiến công vang dội: dùng lựu đạn phá hỏng buổi mít tinh của địch, tiêu diệt tên cai tổng tòng quân ác ôn ngay tại vùng quê hương. Tháng 2 năm 1950, trong một chiến dịch rải truyền đơn và cướp pháp trường, chị Sáu không may sa vào tay giặc Pháp sau khi đã dũng cảm chiến đấu đến cùng.
Dù bị kẻ thù giam cầm qua nhiều nhà tù từ đất liền ra đến Côn Đảo, phải chịu đựng những trận đòn tra tấn dã man “chết đi sống lại”, chị Võ Thị Sáu vẫn giữ vững tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường, không hé môi khai nửa lời.
Hành động hy sinh anh dũng của chị vào sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952 tại nghĩa trang Hàng Dương (Côn Đảo) đã trở thành một huyền thoại. Trước họng súng của kẻ thù, chị đã từ chối bịt mắt, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào những họng súng đen ngòm và cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Sự hy sinh ở tuổi 19 của chị là một tổn thất lớn, nhưng cái chết oanh liệt ấy đã thắp lên ngọn lửa đấu tranh mạnh mẽ, cổ vũ tinh thần cho hàng vạn chiến sĩ cách mạng khắp cả nước.
Chị Võ Thị Sáu là kết tinh cao đẹp của lòng yêu nước sâu sắc và tinh thần bất khuất, kiên trung của người phụ nữ Việt Nam. Ở chị, người ta thấy một ý chí vượt khó phi thường và một tinh thần trách nhiệm cao cả trước vận mệnh của Tổ quốc. Đứng trước cái chết, chị không hề run sợ mà ngược lại, sự lạc quan, yêu đời và niềm tin sắt đá vào ngày mai chiến thắng của chị đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Phẩm chất hiên ngang ấy đã tạc nên một tượng đài anh hùng sống mãi trong lòng nhân dân.
Để ghi nhận công ơn và sự hy sinh vô bờ bến ấy, năm 1993, Đảng và Nhà nước đã trân trọng truy tặng cho chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Cuộc đời chị đã đi vào thơ ca, nhạc họa như một bài ca bất tận. Ngày nay, ngôi mộ của chị tại nghĩa trang Hàng Dương luôn ngập tràn hoa tươi của người dân đến viếng. Tên của chị cũng được trang trọng đặt cho nhiều ngôi trường, con đường và công trình lớn trên khắp mọi miền Tổ quốc như một lời nhắc nhở thế hệ sau về một “huyền thoại vùng Đất Đỏ”.
Anh hùng, liệt sĩ Võ Thị Sáu là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa yêu nước và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Cuộc đời và sự nghiệp của chị không chỉ góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của đất nước mà còn để lại bài học quý giá cho các thế hệ hôm nay về lòng kiên trung và khát vọng tự do.
Là một học sinh, đứng trước câu chuyện thời hoa lửa đầy xúc động này, em tự hứa sẽ ra sức học tập, rèn luyện đạo đức để trở thành một công dân có ích, đem sức mình xây dựng quê hương ngày một giàu đẹp hơn, xứng đáng với sự hy sinh của người nữ anh hùng tuổi hai mươi.



