Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện thời hoa lửa về Người dũng sĩ tí hon của bác hồ

Câu chuyện thời hoa lửa về Người dũng sĩ tí hon của bác hồ

Lai Châu04/02/2026Trường Trung tâm GDNN - GDTX Mường Tè (xã Bum Tở)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người dũng sĩ tí hon của bác hồ

Nữ anh hùng Hồ Thị Thu (SN 1954, trú tại 36 đường Nguyễn Tri Phương, Đà Nẵng) là bé gái nhỏ tuổi nhất trong đoàn Dũng sĩ diệt Mỹ của miền Nam được vinh dự gặp Bác Hồ. “Mảnh đất lửa” Duy Tân - Duy Xuyên - Quảng Nam ngày ấy sinh ra chị, người con gái đất Quảng kiên cường sau này.

Chị kể, cha là bộ đội chống Pháp, qua thời Mỹ ngụy bị bọn chúng đánh đập tàn ác, đau ốm triền miên nên đã qua đời khi chị lên 6 tuổi. Mẹ nuôi bộ đội ở hầm bí mật nên nhiều lần bị tra tấn dã man; anh trai hy sinh ở chiến trường; chị lại suốt ngày chứng kiến cảnh quân giặc bắn giết dân mình..., cô bé Hồ Thị Thu còn mặc quần đùi áo cộc đã biết nung nấu lòng căm thù giặc từ tuổi ấu thơ.

Ngay từ khi lên 8 - 9 tuổi, chị đã là liên lạc cho bộ đội, nhanh nhẹn, can trường bên dòng sông Thu Bồn. Một hôm, chị nhớ năm ấy mới khoảng 13 tuổi, thấy địch phơi súng(các loại) chĩa nòng về dân quân du kích của ta. Trong đầu cô bé nhỏ xíu xiu lại “loé” lên ý tưởng... lớn: “bỏ cát, sạn vào nòng súng giặc để chúng bắn không được”.

Thế là Thu rủ bạn đồng lứa “vờ” chơi trò trẻ con để “qua mắt” giặc. Trong rổ đựng cát sạn, trên phủ lớp lá chuối, cả bọn trẻ nô đùa kiểu... đánh lừa. Mỗi khi Thu bỏ cát, sạn vào nòng súng thì các bạn đứng xúm xung quanh che kín. Bọn lính thấy đám trẻ tung tăng “vọc vạch” bên giàn súng, không quan tâm.

Sau đó, Thu về báo với mấy chú bộ đội, tận dụng thời cơ, đêm ấy quân ta tấn công. Bọn địch dương súng bắn nhưng đều bắn... toe nòng, toác hoác. Trận ấy, quân địch thua tan tác.

Dừng câu chuyện chị nhoẻn cười, rồi kể tiếp: Được nghe các chú bộ đội, các anh chị du kích họp bàn, biết được quân ta có nhiều đạn nhưng súng thì rất hiếm, chưa tìm ra cách để có súng. Thu nghĩ mung lung rồi quyết ngay. Vào nửa đêm, lính canh Mỹ đang ngáy “khò khò”, để súng lăn lóc, Thu nhẹ nhàng vào vác từng cây súng ra phía sau đồng, giấu. Rồi cứ thế vào... lấy tiếp. Đến khi nghe gà gáy, biết trời sắp sáng, Thu vác 1 cây súng M2 chạy về báo cho mấy chú bộ đội địa điểm dấu súng để ra lấy.

Có lần, chị Mười Xê ở thôn 2 (cùng xã Duy Tân) đang có thai (sắp sinh) đi đấu tranh, bị kẻ địch đàn áp, đánh đập đến trụy thai. Rồi chúng đốt xác chị. Phẫn uất, Thu hô hào bà con hốt xương tro của chị Mười Xê. Chính Thu đã đội trên đầu để lên quận tranh đấu. Lần đó kẻ địch phải lùi bước, nhượng bộ. Chính những cuộc đấu tranh kiên cường của cô bé Thu trong “đội quân tóc dài” đã góp phần tích cực vào cuộc chiến đấu của quân dân đất Quảng.

Và Hồ Thị Thu, cô bé nhỏ tuổi mà dũng cảm, mưu trí lập nhiều chiến công, đã vinh dự 3 lần được phong danh hiệu cao quý “Dũng sĩ diệt Mỹ”.

“Dũng sĩ tí hon cưng” của Bác!

Nhắc tới kỷ niệm những lần được gặp Bác Hồ, ánh mắt chị Thu long lanh, ngời lên niềm hạnh phúc. Chị kể, 14 tuổi ra Bắc, là bé gái duy nhất, nhỏ nhất, Thu cùng 6 anh khác lần đầu tiên được vinh dự gặp Bác. Vừa được xe chở đến cổng Phủ Chủ tịch, chưa kịp xuống xe, ai nấy đã cuống quýt, chạy oà vào lòng Bác khi thấy Bác Hồ và Bác Tôn chờ sẵn.

Chị Thu không sao quên được khoảnh khắc đó. Thật diệu kỳ!. “Lần đó, Bác bảo mỗi chúng tôi kể chuyện cho Bác và Bác Tôn nghe. Đến lượt tôi, sau khi mừng quá, kể chuyện được chuyện mất. Bác nhắc: “Cháu Thu không kể chuyện phá súng à?”, tôi sung sướng, cảm động quá lại càng tự hào hơn”. Chị Thu cầm tấm ảnh chị cùng các thiếu niên “dũng sĩ diệt Mỹ” miền Nam được chụp ảnh với Bác Hồ, rồi chảy dài dòng lệ khi nhắc đến Bác.

“Lần khác, trong lần tham dự kỷ niệm 8 năm Ngày thành lập mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam - 20/12/1968 tại Hội trường Ba Đình. Sau khi Bác Hồ vào, Bác vẫy tay, nói: “Cho đoàn tí hon lên ngồi với Bác”. Bác hỏi chuyện tất cả chúng tôi ăn học, rèn luyện ở đơn vị như thế nào... Về đơn vị, chúng tôi nhớ lại, hớn hở, vui mừng vô kể”.

Chị Thu nhớ mãi lần gặp Bác vào ngày 23/2/1969 khi Bác cho gọi đến gặp Đoàn đại biểu Uỷ ban Cu Ba đoàn kết với nhân dân Việt Nam để giao lưu và ăn Tết. Lúc đó, từ nhà sàn nơi Bác ở và làm việc đi qua Phủ Chủ tịch, do thời điểm đó sức khoẻ Bác đã yếu nên phải đi xe ô tô. “Không thể tin được, Bác cho tôi lên xe đi cùng Bác. Khi ấy tôi rất buồn vì thấy Bác yếu. Tôi mân mê đôi bàn tay, vuốt chòm râu bạc phơ của Bác rồi Bác ôm tôi vào lòng. Bác xoa đầu nhắc nhở học hành thật ngoan...”.

Hiện nay hai vợ chồng chị Thu đều nghỉ hưu sau những năm tháng phục vụ trong quân đội. Mỗi khi đến ngày sinh nhật Bác 19/5, và những ngày lễ lớn của Dân tộc, chị Thu thường kể lại cho con cháu nghe những câu chuyện đầy xúc động và hạnh phúc về những lần được gặp Bác Hồ, về tình yêu thương bao la của vị Cha già dân tộc với đồng bào miền Nam, trong đó có chị - Cô bé Dũng sĩ tí hon “cưng” của Bác Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn