Câu chuyện thời hoa lửa về Người kéo pháo ở Điện Biên Phủ
Câu chuyện thời hoa lửa về Người kéo pháo ở Điện Biên Phủ
NGƯỜI KÉO PHÁO Ở ĐIỆN BIÊN PHỦ
Ông Tư năm nay đã ngoài chín mươi tuổi, lưng còng, tóc bạc trắng, nhưng mỗi khi nhắc đến hai chữ Điện Biên, đôi mắt ông vẫn ánh lên một thứ ánh sáng rất lạ. Ông bảo, đó là nơi tuổi trẻ của ông đã ở lại.
Năm 1953, ông Tư mới mười chín tuổi, là con trai út trong một gia đình nông dân nghèo ở Nam Định. Khi nghe tin quân đội tuyển quân cho chiến dịch lớn, ông giấu mẹ ghi tên nhập ngũ. Ngày lên đường, ông chỉ kịp cúi đầu trước bàn thờ cha và hứa: “Con đi đánh giặc, khi nào thắng con sẽ về.”
Ông được biên chế vào đơn vị pháo binh, làm nhiệm vụ kéo pháo vào trận địa Điện Biên Phủ. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải kéo bằng tay, bằng dây thừng, vượt qua núi cao, rừng rậm, trong mưa rét Tây Bắc. Mỗi bước đi là một lần trượt ngã, mỗi mét đường là mồ hôi, nước mắt và cả máu.
Có đêm, trời mưa như trút, đường trơn như bôi mỡ. Khi cả tổ đang dồn sức kéo pháo lên dốc, một đồng chí trượt chân, cả khẩu pháo lao xuống. Nếu không chèn kịp, pháo sẽ đè chết người. Không kịp suy nghĩ, ông Tư lao ra, lấy thân mình chèn bánh pháo. Cú va đập khiến ông ngất lịm, tỉnh dậy thì cả lưng rớm máu.
Nhưng đó chưa phải điều khiến ông nhớ nhất.
Đêm nhận lệnh “kéo pháo ra”, nhiều người đã bật khóc. Bao nhiêu công sức, máu xương mới đưa được pháo vào trận địa, giờ lại phải kéo ra để thay đổi phương án tác chiến. Có người bức xúc, có người tuyệt vọng. Nhưng rồi tất cả vẫn lặng lẽ làm theo mệnh lệnh.
Ông Tư kể:
“Chính lúc đó tôi hiểu, chiến thắng không chỉ cần dũng cảm, mà còn cần kỷ luật và niềm tin tuyệt đối.”
Ngày 7/5/1954, khi lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm Đờ Cát, ông Tư đứng giữa cánh đồng Điện Biên, nước mắt chảy dài. Đồng đội của ông, nhiều người đã không còn. Chiến thắng ấy được đánh đổi bằng tuổi trẻ của cả một thế hệ.
Sau hòa bình, ông trở về quê, tiếp tục cày ruộng, nuôi con. Cả đời ông không nhận mình là anh hùng. Ông chỉ nói giản dị:
“Chúng tôi kéo pháo bằng tay, nhưng kéo theo cả vận mệnh của đất nước.


