CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VỀ NGƯỜI LÍNH TRẦN TRUNG THÀNH
Ông Trần Trung Thành sinh ngày 20 tháng 5 năm 1959, tại ấp Dân Thành, xã Trường Long Hòa, huyện Duyên Hải, tỉnh Cửu Long. Trong ký ức của ông, vùng quê nghèo bên biển ngày ấy luôn mặn gió, mặn đất nhưng chan chứa tình người và giàu lòng yêu nước. Chính từ nơi ấy, một cậu thanh niên tuổi 18 đã bước vào con đường cách mạng, mang theo tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ và ý chí bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1977, chiến sự ở biên giới Tây Nam ngày càng ác liệt. Không đợi tiếng gọi, ông Thành tự nguyện tham gia lực lượng cách mạng và được biên chế vào đội phẫu thuật quân y của tỉnh Cửu Long. Mới mười tám, đôi mươi nhưng ông đã đối diện ngay với bom đạn, với những tiếng kêu cứu giữa rừng biên giới Đồng Tháp – nơi những đơn vị quân y như ông vừa là người chữa bệnh, cứu thương, vừa là người lính chiến đấu thực thụ.
Công việc của một Y tá – quân y thời ấy không chỉ là sơ cứu, cấp cứu, mổ xẻ vết thương cho đồng đội, mà còn phải sẵn sàng cầm súng khi trận địa bị tập kích. “Có khi đang khâu vết thương, đạn đã nổ sát bên tai, và từ người cứu chữa, mình biến thành chiến sĩ ngay lập tức” – ông kể.
Ngày 10 tháng 10 năm 1978, ông được kết nạp vào Đoàn tại đội phẫu thuật quân y Cửu Long. Nhưng chiến trường khốc liệt khiến ông không có điều kiện được đứng vào hàng ngũ Đảng, dù đến năm 1981 ông đã hoàn thành lớp cảm tình Đảng.
Những năm tháng ấy – 1977, 1978, 1979 – là những trang ký ức cháy bỏng nhất trong cuộc đời ông. Khi tập đoàn Pol Pot – Ieng Sary đẩy cả Campuchia vào thảm họa diệt chủng, chúng cũng liên tiếp tổ chức các cuộc tấn công xâm lược biên giới Việt Nam, giết hại dân thường, phá hoại làng mạc. Trong dòng xoáy đó, ông Thành cùng đơn vị của mình trở thành một phần của chiến dịch phản công, giải phóng nhân dân Campuchia khỏi họa diệt chủng.
Năm 1979, ông được điều động về Tiểu đoàn Cửu Long 2, tiếp tục nhiệm vụ quân y trong chiến dịch đánh quân Khmer Đỏ. Nhắc lại kỷ niệm sâu sắc nhất đời lính, ông luôn nhớ đến trận đánh lớn đầu năm 1979. Tiếng bom, tiếng súng rền vang suốt nhiều ngày. Thương binh từ tiền tuyến dồn về liên tục. Ông và đồng đội hầu như không ngủ, quên ăn, vừa mổ xẻ, truyền dịch, vừa chiến đấu giữ thương trạm. Có những đêm, ánh đèn pin run rẩy theo từng nhịp thở, theo từng hơi gió, nhưng dù mệt mỏi cỡ nào, ông vẫn kiên quyết cứu bằng được từng mạng người.
Ông Thành kể rằng: “chỉ trong 3 năm 8 tháng 20 ngày, chế độ diệt chủng Pol Pot đã sát hại hàng triệu người Campuchia vô tội. Chúng không chỉ tàn ác với đồng bào mình mà còn liên tiếp tổ chức các cuộc xâm lấn biên giới Việt Nam — hành động xâm phạm thô bạo độc lập và chủ quyền của đất nước.
Để cứu dân tộc bạn (Campuchia) và tự vệ chính đáng, ngày 23 tháng 12 năm 1978, các binh đoàn Việt Nam mở chiến dịch phản công lớn. Đến ngày 07 tháng 01 năm 1979, Phnom Penh được giải phóng. Đó là chiến thắng của sự hy sinh, trí tuệ và lòng nhân đạo. Trong chiến dịch ấy, ông Thành là một trong những người lính thầm lặng nhưng không thể thiếu — vừa cứu người, vừa cầm súng, vừa chứng kiến những tội ác khủng khiếp mà quân Khmer Đỏ để lại.
Năm 1981, sau khi quân ta tiêu diệt tàn quân Pol Pot ở Campuchia và tướng Ta-móc bị giết khỏi chiến trường, ông Thành hoàn thành nhiệm vụ quốc tế trở về. Nhưng cuộc trở về ấy không trọn vẹn: trong bốn anh em trai cùng tham gia kháng chiến, chỉ một mình ông còn sống. Vết thương tinh thần ấy theo ông suốt cả đời.
Từ năm 1981 đến 1992, ông công tác tại Bệnh viện Đa khoa khu vực Trà Vinh, tiếp tục cống hiến với vai trò bác sĩ đa khoa, cứu chữa cho bệnh nhân như một phần nối dài của thời chiến.
Sau khi nghỉ hưu năm 1992, ông tiếp tục làm bác sĩ hợp đồng tại Bệnh viện đa khoa Minh Tâm tỉnh Trà Vinh đến năm 1995. Dù chiến tranh đã qua, tình yêu nghề và lòng nhân ái vẫn theo ông đến cuối đời.
Hiện nay, ông Thành sống tại số nhà: 78/27, đường Trương Văn Kỉnh, khóm 3, phường Trà Vinh, tỉnh Vĩnh Long cùng vợ và hai con gái. Mỗi ngày thời gian rãnh, ông thường làm vườn, nội trợ, chăm cháu — cuộc sống bình yên mà ông phải đánh đổi bằng cả tuổi trẻ, mồ hôi, máu và nước mắt.
Trong hành trang thời binh của mình, ông từng nhận Bằng khen Chiến sĩ thi đua và Huy hiệu Hoàn thành nghĩa vụ quốc tế năm 1981. Nhiều bằng khen khác đã thất lạc trong một lần ông tham gia chiến dịch, khi đơn vị bị địch tập kích và ông phải bỏ lại balo để kịp hành quân. “Giấy khen có thể mất, nhưng đồng đội và ký ức thì không bao giờ mất được” — ông nói.
Hiện nay, ông là hội viên Hội Cựu chiến binh khóm 3, phường Trà Vinh, tỉnh Vĩnh Long. Sức khỏe của ông mang nhiều di chứng từ chiến tranh: thoái hóa cột sống, đau nhức mãn tính, mất ngủ, tiểu đường, huyết áp cao – tất cả đều là dấu tích của năm tháng trận mạc. Nhưng trong ánh mắt người bác sĩ – người lính ấy, vẫn sáng lên niềm tự hào: “tự hào vì đã sống trọn vẹn một thời hoa lửa, vì đã góp phần bảo vệ Tổ quốc và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng.”
Câu chuyện của ông Trần Trung Thành không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là minh chứng cho lòng nhân đạo, tinh thần quốc tế và sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ.


